Chúng Ta Đều Sẽ Chết (2)
Số Một, hắn nghĩ rồi tự rùng mình. Cả Số Hai nữa, Hắn tránh khỏi ánh mắt cô ta. Nhà ăn hôm nay chỉ có ngần đó người, những nhà khoa học khác đang trên đường đến. Số Sáu xúc thìa cháo bột nhão trộn hỗn hợp cà rốt và mỡ cá, nuốt xuống cổ họng cùng cơn buồn nôn chực trào. Số Một vồ lấy Số Hai, hôn cô ngấu nghiến dù trên mép tên đó dính đầy cháo.
“Buồn nôn thật.” Hắn giật mình, Kẻ Khai Sáng vỗ lưng hắn trấn an: “Ôi, thôi nào anh bạn, đó là lời của ta. Mà này, họ là một cặp à? Tởm quá.” Số Sáu len lén nhìn về phía Gã, hai cánh tay còng queo đưa lên ôm lấy cái đầu tròn và cố nhét mình vào chiếc ghế dài. Hắn lại cúi đầu ăn.
Kẻ Khai Sáng chụm đầu về phía Hắn: “Này, hai người kia đang yêu nhau sao?” Số Một khẽ gật đầu, Gã bám vào vai Hắn nói như trách: “Sao ngươi lại lạnh lùng quá vậy? Ta buồn lắm đấy nhé. Nhìn đi, trông cô nàng dễ thương kia như bị mù vậy, tên đó mới xấu xí làm sao. Nếu là ta, ta sẽ chẳng bao giờ yêu một kẻ như thế.”
“…”
Tình nhân.
“Hả? Gì cơ?” Cánh tay đang múa may của gã khựng lại. Kẻ Khai Sáng ngoáy tai, nghiêng đầu hỏi lại. “Ngươi nói gì?”
Hắn nuốt cháo - Tình nhân. Tiếp tục bổ sung – Cô ta.
Cô ta, Số Hai, kệ xác cái cách gọi đi, bị ép buộc. Mà cũng có vấn đề gì đâu, ở đây có ai là tự nguyện? Đến Hắn còn chưa đảm bảo được tính mạng cho mình vậy mà lại có người đặt niềm tin lên Hắn. Còn ai khác ngoài cô ta chứ? Hắn nhớ lại giữa cơn rùng mình, Số Hai ngày hôm đó đã đâm sầm vào Hắn trên con đường phía sau phòng ăn, nơi thông với căn tin và ký túc xá. Áo quần cô ta rách rưới, tóc rối và mặt có vết xước.
Cứu tôi! - Cô ta nói khi họng súng đen ngòm của đội hộ vệ đã sẵn sàng hun nóng cả không khí. Xin anh, xin anh, cứu tôi! - Số Hai bấu lấy áo khoác hắn.
Số Một đẩy cửa bước ra từ căn phòng vừa nãy, cô ta càng bám chặt lấy Hắn, lắc đầu cùng hai hàng nước mắt. Tim Hắn đập thình thịch dưới ngực, cơn đau từ vết kim đang co giật. Số Một nắm tóc cô ta, kéo người phụ nữ khỏi chiếc áo khoác trắng. Mũi súng thúc vào lưng Hắn, ký túc xá đã ở ngay trước mắt rồi. Cả hai đều gần ngay trước mắt.
Kẻ Khai Sáng quay đầu qua lại giữa hắn và Số Hai: “Thật đáng thương. Vậy sau đó thì sao?”
Tôi không biết. - Tay Hắn với lấy cốc nước, bát cháo sạch bong giờ vẫn còn thoang thoảng vị tanh. Khi môi chạm vào phần miệng cốc, vệt mỡ loang ra bám đầy mặt nước.
“Tại sao?” Gã hỏi như bâng quơ: “Ý ta là, vì sao ngươi không giúp cô ấy?”
Tay Hắn giật lên, nước sánh khỏi cốc tung tóe. Ánh mắt Số Một ném tới khiến lông tơ trên người dựng hết lên, cái đầu chưa kịp ngẩn thẳng đã gục xuống.
Kẻ Khai Sáng bám riết: “Ngươi đúng là đồ hèn nhát. Nhu nhược. Tồi tệ. Chẳng sao cả, mạng ai mà chẳng là mạng, đó là lựa chọn sống còn. Ta hiểu, ta hiểu.” Gã gật gù. “Nhưng tốt nhất là ngươi nên chết quách đi cho rồi.” Gã bỗng nhiên ra vẻ như vừa có một cái tâm nguyện mới đầy báng bổ Đấng Tối Cao.
Dù vậy, Kẻ Khai Sáng sẽ không giết Hắn, cả để Hắn chết cũng không được, vì bản hợp đồng quy định thế, nếu không cả mạng của Kẻ Khai Sáng cũng đi theo. Gã nói thế rồi chỉ có thể lê theo những bước chân nặng trĩu của Hắn đến phòng thực nghiệm mỗi ngày, mỗi ngày.
Nhóm nghiên cứu nào đó đã thành công cấy mô có chức năng tái tạo vào DNA của một nhóm bào thai nhỏ. Hôm nay là lúc gặt hái quả ngọt.
Chỉ là trước khi được bước chân vào căn phòng vinh quang, Hắn sẽ phải oằn mình trong khu biệt lập với hàng tá tế bào đang phân chia hỗn loạn. Đổ thật nhiều mô hôi đến đọng đầy ủng và gầy sọp xuống đúng bằng số cân được ban phát từ bát cháo cá. Quay cuồng giữa ghi chép, thí nghiệm và quan sát. Từng hình chữ X sần sùi cong mình, thực hiện quá trình phân chia rồi chết đi hệt như một sự hy sinh vĩ đại trước khi nằm im trong thùng rác. Hắn cong người thở, oxy thiếu hụt làm não căng thẳng, Eve nhận tín hiệu, bơm đầy không khí vào ống dẫn.
Hắn lại thoát chết.
“Khốn thật.”
Kẻ Khai Sáng hứng khởi nhìn cảnh người ta lôi từ lồng ấp ra một cục thịt đỏ hỏn rên rỉ. Bên kia lớp kính, nhóm các nhà khoa học đứng thành hàng quay lưng về phía họ, cẩn thận trưng bày tác phẩm được chuẩn bị kỹ lưỡng. Gã hỏi Hắn: “Ngươi nghĩ có thành công không?”
Số Sáu mím môi, da đầu tê rần, lẩm bẩm thật nhỏ: “Không...”
“Tiếc thật.” Gã duỗi thẳng người, cánh tay đen ngòm bóp cằm ép Hắn ngẩng đầu để chứng kiến kỳ tích vĩ đại kia.
Màn hình tivi treo phía trên tấm kính đang phát lại toàn cảnh cuộc thử nghiệm. Lưỡi dao mổ đâm xuyên qua lớp da nhăn nheo, máu rỉ ra, lưỡi dao bị rút lại. Phần máu chảy ra bên ngoài đông đặc, đóng vảy với tốc độ tương đối chậm. Đồng hồ đếm ngược hết hai phút, một người dùng bông gòn thấm cồn lau qua vết thương kéo theo cả lớp vảy mỏng dính. Camera phóng to, chân của đứa trẻ sơ sinh chỉ còn một vết sẹo nhỏ.
“Chúng thành công rồi.” Gã ghé tai Hắn nói khẽ như thể đang chờ đợi những khẩu súng đột ngột nhô ra từ bốn bức tường, bốc khói trắng và nhuộm đỏ thế giới.
Có tiếng Số Một tặc lưỡi, Hắn bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Ti vi phát tiếng của một vị quý tộc: “Rất tốt, thế còn nội tạng thì sao?”
“Thưa ngài. Chuyện này...”
“Thử nghiệm với nội tạng đi.” Ông ta quả quyết.
Số Một đứng đầu bên kia nhếch mép, thì thầm với Số Hai - Lũ khốn đấy chết chắc.
Con dao đâm xuyên qua phần bụng, có lẽ đã động vào ruột, hoặc gan?
Ai mà biết được cụ thể Mã Hl901 chết như thế nào, chỉ cần biết nó chết rồi là được, quá được là đằng khác!
Hắn thở phào, những người khác cũng nhẹ nhõm, bên này tấm kính, tất cả mọi người đều hạnh phúc. Âm thanh trên tivi đã tắt, bên kia tấm kính, tất cả mọi người đều buồn bã.
“Ọe!" Số Hai bỏ chạy khỏi phòng.
“Ôi chao, cô gái trẻ sợ hãi rồi, thật đáng thương. Ta cũng cảm thấy chuyện bé gái kia mất mạng chẳng đáng chút nào.” Gã chắp tay sau lưng, nghiêng người ngóng về phía cửa. “Có phải không?”
Tôi nghĩ cô ta đã mang thai thì đúng hơn. - Hắn lén quan sát Số Một, mặt tên đó đen như than.
Cặp mắt to tròn híp lại: “Suy nghĩ đó thật kỳ lạ. Nhưng cái lạ hơn nữa là có vẻ tất cả các người đều mang ý đó. Từ khi nào con người đã bắt đầu mang lên cái bộ lọc xấu xí đó nhỉ? Ta không làm được.” Gã chụm ngón cái và ngón trỏ lại đặt trước mắt, lia con ngươi nhỏ xíu qua lại. “A, thật kinh tởm.”
“Ý ta là Số Một, ngươi có nghĩ vậy không?” Gã quay ngoắt đầu lại.
Hắn ngần ngừ - Tôi. Không! - Hắn bấu chặt tay vào áo nói - Đừng, đừng động đến tên đó…
Đoàn người lần lượt di chuyển ra ngoài, Số Sáu hoảng hốt bước theo, người hộ tống của Hắn đã đứng ngay cửa. Sau lưng họ, màn hình chớp tắt bóng dáng vị quý tộc ngồi ngạo nghễ trên ghế.
“Vì sao?” Kẻ Khai Sáng bất ngờ: “Ta chưa từng thấy ai bảo vệ kẻ đã hành hạ mình đấy. Nghĩ mà xem, Sáu.” Gã xà xuống thì thầm vào tai Hắn sao mà thân tình, cái bóng tỏa rộng bao bọc mọi thứ trong sắc xám mờ ảo. Hắn muốn quay đầu lại nhưng không thể, cơ thể vẫn đang bước đi. Ô cửa sáng phía trước là hình ảnh hành lang trắng, dưới chân Hắn lún bùn, bị Gã nắm chặt lấy cổ. Linh hồn bị khóa chết trong nhà tù xác thịt.
Lời của Kẻ Khai Sáng đầy cám dỗ: “Ngươi giỏi hơn, rất nhiều rất nhiều. Lẽ ra vị trí đó phải là của ngươi.”
Gã vươn tay, những cục bùn trồi lên như con người bị nhão. Uống éo di chuyển về phía trước là người bùn có viết hai chữ “Số Một” chính giữa mặt.
“Chỉ vì được sinh ra trong gia đình tốt hơn, tên vô dụng đó chẳng cần tốn chút công sức nào đã có thể trở thành trưởng nhóm. Được quyền lười biếng, được quyền chửi rủa ngươi. Ghen tị với ngươi, nhưng lại khinh thường ngươi.”
Kẻ Khai Sáng đặt tay lên vai Hắn, những người bùn đang vỗ tay rơi bõm xuống. Để lại duy nhất hình nhân viết 'Số Sáu' còn nguyên vẹn, Hắn bị đẩy đến gần nó.
“Chỉ cần như thế này, Số Một chỉ cần làm thế này.” Gã nâng cánh tay bằng bùn nhão của Hắn lên, bóp vào cái đầu của 'Hắn'. “Số Sáu đã bị giết rồi. Nhưng nếu ngươi chủ động thì sao?” Gã hỏi. Dòng chữ hỏng thay đổi thành “Số Một”, còn cơ thể Hắn đã trở về làm con người.
Hắn thở hắt ra một hơi, trán đầy mồ hôi lạnh - Bằng cách nào?
“Chẳng phải chúng ta có cô nàng Số Hai đây ư?” Kẻ Khai Sáng híp mắt, tránh ra để lộ người bùn Số Hai đang khóc.
Hắn dừng chân trước mặt cô ta, lúc này đang ngồi rũ rượi ở một góc tường, bị bao vây bởi hai đầu súng. Hắn móc từ trong túi một ít giấy lau nhàu nát: “Cô ổn chứ?” Giọng Hắn cũng run rẩy, hai đầu súng khác đang chạm vào lưng Hắn..
“Cảm ơn.” Số Hai nắm chặt tay, cười như mếu. Mồ hôi và nước mắt loang lổ trên mặt cô ta từng vệt thật khó coi.
Tiếng thủ thỉ của Kẻ Khai Sáng hãy còn vang vọng trong đầu Hắn: “Làm cô ta tin ngươi. Làm cô ta rối trí. Làm cô ta buộc phải vì cùng đường là làm bậy. Lấy cô gái đáng thương ấy làm người chết thay là một lựa chọn không tồi đâu!”
Hắn ngấu nghiến lời rủ rỉ của Gã như lời sấm, còn người phụ nữ thê thảm trước mắt lùi xa, nhỏ xíu trong màn hình tivi.
“A!” Cô ta bất chợt gào thét, giãy dụa, và co giật. Hai người hộ vệ bóp gãy khớp hàm Số Hai, kéo áo xuống lộ ra phần cổ loang lổ máu bầm vì đeo vòng kiểm soát. Mũi kim chứa dung dịch xanh biếc chảy vào động mạch. Đến lúc chỉ số sinh tồn rơi xuống tận đáy, họ buông Số Hai ra.
Hắn bấu tay vào vạc áo, từng âm thanh báo động tru tréo khắp căn phòng. Tivi chuyển cảnh đến gương mặt tái mét của Số Một, mồ hôi đã đổ ướt lưng áo Hắn.
Kẻ Khai Sáng ngồi xếp bằng trên bàn họp, cái miệng rộng kéo quá mang tai.