Chương 3: Tìm thấy xe gạo
Tôi không biết nói gì với bu về đôi guốc bị mất một chiếc, đó là đôi guốc mà thầy mua trên phố cho tôi, đặt trước mấy tháng mới có hàng vì quán mộc làm guốc này nổi tiếng khắp Nội thành. Ấy thế mà, giờ đây, tôi lỡ để mất. Chỉ còn cách giấu diếm và tìm cách lấy lại từ thầy Vỹ đấy.
Thiệt tình! Hà cớ chi phải lấy guốc của tôi, để đứa con gái này phải cất chiếc còn lại - đôi guốc yêu thích của tôi.
Mấy hôm nay.
Thầy vẫn đau đầu tìm xe gạo xem ai đánh mất, tôi cũng lẩn ra khỏi nhà vài buổi và đi dò tung tích nhưng không tìm được manh mối nào.
Ở nhà mấy hôm nay toàn bực bội trong người, đến trưa ăn cơm xong thì ai về buồng người đấy nghỉ, chỉ có mình tôi cứ ở gian phòng chính, nghịch đến cho lúc mắt díp lại thì mới đi nghỉ.
“Cô Nhã.” Có tiếng đám trẻ trong làng từ ngoài cổng gọi làm tôi phải ngó ra. Thấy tụi nó là tôi cũng thấy vui vui, chạy ra ngoài giữa trưa nắng để nói chuyện.
Đám trẻ con trong làng kì lắm, thấy tôi là chào, là rủ đi chơi vì chúng biết cô Nhã là người lớn duy nhất trong làng Mỗ này dành thời gian cho chúng nó. Tôi cũng muốn, vì đám trẻ chưa bao giờ thảo mai hay nịnh bợ lấy lòng ngay cả khi tôi là đứa con gái của phú ông giàu có nhất nhì trong làng.
Tôi cũng quý đám trẻ, thi thoảng hay mang chút đồ quà cho tụi nó, giống như lũ chim non, ríu rít và hớn hở cầm món đồ tôi cho, nâng như nâng trứng cùng đôi mắt sáng long lanh. Nhà quê mà! Đói nghèo, khổ cực, làm gì có tiền mà có đồ ăn ngon.
“Cô Nhã, hôm trước con thấy xe chở gạo của ông Phú đi từ khuya vào Nội thành. Nhà cô chuyển sang giao gạo từ đêm khuya ạ?” Thằng Tý - đứa lớn tuổi nhất trong nhóm lên tiếng, nó vừa nghịch dây thừng chăn trâu vừa kể chuyện, “Hôm trước, con đi mò cua ban đêm, con thấy xe gạo nhà cô đấy.”
“À, chuyện làm ăn của thầy khó đoán, đôi lúc cũng cần tí phong thủy xem giờ đẹp như nào.” Tôi cố tỏ vẻ bình tĩnh, không dám nói nhà mất xe gạo, giả bộ chuyện đấy là thật để có thêm thông tin.
“Con chả hiểu gì về cái đấy nhưng ông Phú thuê người khác làm ạ? Con thấy không phải anh Vệ, người làng khác.”
“Ừ thì đôi lúc cũng thuê người này người kia.”
“Vâng. Con chỉ nói thế thôi. Ông Phú làm ăn tốt thì cả làng được nhờ mà.” Thằng Tý không có vẻ gì hoài nghi, nó cứ thế nói hết cho tôi nghe, thậm chí còn cười đùa và kể thêm mấy chuyện khác nữa.
Tôi đứng ngoài cổng, ngó thử vào trong xem bu ở nhà có đang để mắt tới đây không. Lén trốn hẳn ra ngoài, tôi gọn sang một bên, hỏi thằng Tý kỹ một chút.
“Thực ra ta cũng không rõ mấy người thầy thuê là ai đâu? Có nhìn rõ mặt không? Nói cho ta biết đấy là ai?” Tôi thì thầm tai thằng Tý, nói dối để lấy thêm tin tức, “Thầy dạo này hay giấu mấy người thầy thuê, ta hỏi cũng không nói, biết thì nói cho ta nghe để ta điều tra xem có ai được không? Ta ưng thì có khi ta…..”
Tôi nói ẩn ý, thằng Tý liền hiểu ra ngay, cười khúc khích như vớ được thông tin mật, nó ngây ngô, kể hết, cũng liếc dọc ngang và coi đấy là chuyện bí mật giữa hai người.
“Con thấy có thằng Sửu, cái thằng lớn đùng làng bên hay giúp việc cho nhà ông Bản.” Thằng Tý tỏ vẻ không ưng khi nhắc đến cái tên này. Tôi có nghe thoáng qua về thằng Sửu - cái thằng chuyên bắt nạt mấy đứa nhỏ làng tôi, cao lớn và hay được thuê bưng vác đồ nặng.
“Còn ai nữa không?”
“Con chịu. Con thấy mỗi tên đấy.” Thằng Tý nhún vai, “À, nhưng sao ông Phú lại đưa gạo đi qua đường làng bên, con không hiểu. Đường đấy có nhanh hơn đi nội thành đâu. Đêm hôm đi đường đấy nguy hiểm. Kì thật!”
Tôi ‘ồ’ lên, trong lòng mừng thầm vì cũng phát hiện ra tung tích xe gạo bị mất từ đầu, lấy trong túi áo mấy cái kẹo ngon đưa cho thằng Tý coi như quà công rồi tôi chạy đi ngay vì biết xe gạo được giấu ở khu vực nào.
Con đường trong lời kể của thằng Tý là con đường nối liền giữa làng Mỗ và làng Đan, hai bên là cánh đồng xanh và có khóm tre già. Và ngay con đường đất đỏ ấy có bãi đất trống cùng chiếc chòi lá lợp bằng tre, thi thoảng tôi cũng hay ra đấy ngồi hóng gió và nghịch ngợm.
Lần này, tôi không gọi theo con Lan hay thằng Vệ, tôi sẽ tự mình đi tìm và mang xe gạo về cho thầy. Nhất định tôi sẽ lập công lớn.
Vừa ra đến đường đất đỏ, tôi thấy thầy Vỹ, mặc bộ áo làm nông, trên vai khoác chiếc khăn lau mồ hôi, vừa đẩy xe bò vừa thở dốc. Tôi vội ngoảnh mặt lại theo phản xạ, không muốn gặp người này ở đây chút nào. Tôi vờ như không thấy, lấy tay che nửa mặt rồi bước nhanh qua mặt thầy Vỹ.
“Cô Nhã.” Thầy Vỹ gọi tôi. Tông giọng trầm có chút vui vẻ như gặp lại người quen làm tôi giật mình, “Cô đi đâu mà vội mà vàng giữa trưa nắng nóng.”
“Thầy Vỹ, duyên quá. Chúng ta lại gặp nhau.” Tôi quay người lại, gượng cười và hai tay đan vào nhau phía sau, giọng điệu giả bộ mừng rỡ, “Thầy cũng đi làm đồng giờ này mới về sao?”
“Tôi đi có chút việc. Không vội như cô Nhã đây.”
“Tôi ra ngoài hít thở khí trời ấy mà.” Tôi định rời đi ngay vì sợ thằng Sửu chạy mất, muốn chuồn đi luôn nhưng giọng người đàn ông kia làm tôi phải phanh gấp vì giận hờn.
“Giữa trưa hè này.” Thầy Vỹ nhận xét, nhìn tôi từ đầu xuống cuối, giọng điệu trêu chọc khi nhìn xuống dưới, “Để ý thì đôi guốc này của cô Nhã, trông có vẻ hơi cũ. Khác xa so với lần trước.”
“Vì ai mà tôi mất đôi guốc mới, bây giờ phải đi đôi guốc cũ chứ!” Tôi tức giận, chống hông nhìn thầy Vỹ, chỉ thẳng mặt, đanh đá đáp trả, “Nếu không phải vì bị thầy bu ở nhà cấm đánh người thì tôi sẽ làm liều mà đánh tay đôi với thầy một trận khi dám cướp guốc của tôi đấy.”
“Chà. Cô Nhã cũng mạnh miệng gớm nhỉ!” Thầy Vỹ vẫn còn cười.
Tôi cảm thấy tức đến tím người, nắm chặt tay và muốn ném hai chiếc guốc cũ này vào mặt người đàn ông chỉ đứng cách mình hơn sải tay. Nhưng tôi vẫn còn chuyện khác phải lo, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không quên cảnh cáo.
“May cho thầy. Bây giờ, tôi đi có việc, không phải vì chuyện quan trọng thì thầy chết dưới tay tôi.”
Nói xong, tôi chạy đi luôn mà không để ý người đàn ông phía sau định làm gì.
Tôi chạy sang làng bên, tôi biết đám thằng Sửu hay ngồi la cà ở đâu, cái sạp tre duy nhất trong làng đấy dưới gốc cây đa cạnh ngôi miếu cổ.
“Thằng Sửu.” Tôi gọi từ xa, đi chân trần và cầm sẵn guốc đe dọa nó, “Chính mày là người lấy gạo nhà bà đúng không?”
“Cô Nhã. Cô nói gì thế? Con không biết?” Thằng Sửu sợ đến mức té xuống đất, nó quỳ xuống, lắc đầu phủ nhận, “Con bị oan, cô ơi. Con bị oan.”
“Chính mày là người lấy xe gạo nhà bà, không thì có tên điên nào nửa đêm đi kéo xe gạo nhà bà cả.” Tôi cầm đôi guốc một bên tay, tay còn lại vỗ bốp vào đầu nó.
“Đúng, a, đau.” Thằng Sửu nhăn nhó, xoa đầu vị trí bị đánh, giọng hối lỗi, “Do ông Bản sai con nên con mới làm theo, con không dám nữa đâu.”
“Thế xe gạo nhà tao đâu?”
“Con tưởng nhà cô có người đến lấy?” Thằng Sửu ngơ ngác.
“Mày lại nói dối à?” Tôi lại đánh nó thêm phát nữa, nghiến răng vì tức điên lên.
“Ơ, không. Con không có. Con không giữ xe gạo nhà cô nữa. Có người đến lấy rồi.” Thằng Sửu còn chỉ vào vết đỏ hằn trên má, “Cô Nhã nhìn này, còn vừa bị người ta đánh xong. Vẫn còn đỏ. Lần này con không nói dối đâu, thực sự con trả xe cho nhà cô rồi.”
“Mày trả lúc nào?”
“Vừa nãy. Có một người đến lấy.” Thằng Sửu mô tả, “Hắn cao, vẻ mặt tuấn tú, trắng trẻo, trông giống dân tri thức.”
“Nhà tao làm gì có người như thế?” Tôi vẫn nghĩ thằng Sửu nói dối, định đánh nó thêm phát nữa thì nó hét lớn, thuyết phục tôi cho bằng được.
“Cô Nhã, con nói thật. Không tin cô về nhà kiểm chứng, có khi xe gạo ở nhà cô rồi cũng nên.”
“Ai mà biết được, mày nói thật hay không?”
“Cô ơi, con trốn cũng chỉ trốn được làng này qua làng kia. Con có chạy đi đâu xa được. Cô cứ thử về nhà xem sao? Còn đang trưa hè tháng 6 nắng nóng, cô cứ về nhà, không được thì cô đến tìm con đánh một trận.”
“Thôi được. Bà mày tin lần này.”