Chương 4: Duyên gặp lần tư
Tôi về nhà trong sự nghi hoặc. Tôi không biết thằng Sửu có nói dối hay không nhưng nhìn dáng vẻ run như cầy sấy ấy làm tôi suy nghĩ khác, tin nó thử một lần. Nếu không đúng, tôi vẫn có thể mách thầy ở nhà và dẫn người đến đánh một trận nhừ đòn.
Trước cổng ra vào ở nhà, tôi thấy xe gạo. Đúng xe gạo của nhà!
Tôi phấn khích tột cùng, mừng rỡ như một đứa trẻ được tặng món quà yêu thích, không kìm được mà nhảy cẫng lên và chạy thẳng vào gian nhà chính, tìm thầy và bu, thầm nghĩ thằng Sửu không lừa mình.
“Thầy ơi, xe gạo về rồi à?”
“Con bé này, nói nhỏ. Thầy đang tiếp khách.” Thầy nhắc nhở.
Tôi khựng lại, người ngồi đối diện là thầy Vỹ, khác với dáng vẻ làm nông tôi thấy lúc trời trưa nắng nóng, thầy đã chuyển sang bộ quần áo kiểu Âu phục mà tôi hay thấy trên phố, ăn mặc chỉnh tề, tóc tai gọn gàng và trông dáng đúng con nhà giáo.
Thầy tôi tay bắt mặt mừng, vừa rót chè vừa hồ hởi tiếp chuyện mặc cho tôi đứng như trời chồng ngoài thềm.
“Thầy Vỹ, thầy cứ kệ con gái nhà tôi. Cảm ơn thầy đã giúp tìm lại xe gạo. Mấy bao gạo này đều là hàng quý mang đi bán, thầy coi như giúp tôi không mất đi một số tiền lớn.”
“Ông Phú, không có gì. Đây là chuyện nên làm.” Thầy Vỹ thư thái nhận lấy ly chè từ thầy, còn tôi thì vừa đi vừa thăm dò dáng vẻ người đàn ông này, trông giống một kẻ làm vì mục tiêu của mình hơn là muốn giúp đỡ người khác.
“Sau chuyện này mới biết nhà thầy Mo có cậu con trai vừa giỏi vừa tốt. Bấy giờ tôi nghĩ thầy Mo ở một mình.” Thầy tôi nói tiếp.
“Vâng. Thầy nhà cho tôi tiền lên nội thành học, mấy năm ở đấy tôi cũng muốn về tiếp quản chuyện dạy học đám trẻ ở làng.”
“Thầy định dạy thay thầy Mo!” Tôi ngạc nhiên, không chờ thầy mà tự tiện nói, sốc đến mức há hốc miệng, “Thầy Mo bị bệnh sao mà không dạy nữa.”
“Con bé này, trật tự. Ta đã nhắc là im lặng cơ mà.” Thầy nhà bịt miệng tôi lại, không để tôi nói thêm dù mắt tôi đang trố lên vì không tin đấy là sự thật, “Xin lỗi thầy, con gái nhà tôi hơi nghịch.”
“Không sao. Tôi quen rồi.”
Quen cái con khỉ! Tôi mới gặp thầy có ba lần mà thầy biết được tính cách tôi à!
Quay lại chuyện dạy học, thầy Mo không định dạy nữa mà để con trai dạy. Thế này thì tôi không đi học ké được. Ở làng Mõ, chỉ có tôi - đứa lớn tuổi nhất vẫn bám vào mấy lớp của thầy rồi ngồi học hết ngày này qua tháng nọ. Vì ngày xưa chính thầy là người đã cho tôi đi học, để tôi biết con chữ là gì và thầy Mo là người duy nhất có thể trị được tính nghịch ngợm của con gái nhà ông Phú trong làng.
Tôi hay đến thăm thầy, thi thoảng lại ghé qua, tiện thể vào ngồi nghe giảng những bài dạy học. Dù đã nghe trăm lần, thuộc từng câu chữ và biết thầy định nói cái gì phần nào nhưng tôi vẫn muốn nghe, nghe để thấm nhuần con chữ, nghe để biết tôi vẫn còn cơ hội được ngồi đây học bài.
Chè nóng đã pha, câu chuyện đã ngỏ, vậy mà hai bên chưa ai nói thêm câu nào. Tôi ngồi cạnh thầy nhà, lén nhìn sang thầy Vỹ rồi vô tình chạm mắt, ngại ngùng nên cúi mặt xuống giả vờ không biết gì.
“Thưa ông, cũng đến giờ phải về. Tôi xin phép về trước.” Thầy Vỹ khéo nhắc vì quá canh giờ trưa nghỉ ngơi, uống thêm một ngụm chè trước khi đứng lên, vẫn khéo liếc qua nhìn tôi cùng ánh nhìn ẩn ý.
“Vâng. Thầy về. Tôi mong thầy sẽ nối nghiệp tốt thầy Mo.”
“Cảm ơn ông. Tôi xin phép về.”
“Chào thầy. Gia đình ông Phú cảm ơn thầy vì đã lấy lại xe gạo.”
Tôi thấy thầy nhờ thằng Vệ tiễn thầy Vỹ ra đến cửa còn thầy thì quay lại kiểm tra xe gạo mới được đẩy vào trong kho. Bản thân ngồi im bên ngoài, nghe tiếng guốc của thầy đi không còn nữa thì tôi mới chạy một mạch theo sau ra đến tận cổng, kéo áo thầy Vỹ hỏi cho ra chuyện vừa rồi.
“Thằng Vệ, vào trong nhà đi. Ta có chuyện riêng muốn nói với người này.”
“Vâng, con vào trước ạ.” Thằng Vệ không dám cãi, nó cúi đầu rồi đi thật nhanh vào nhà làm việc.
Tôi không muốn bị phát hiện lại trốn ra ngoài, kéo thầy Vỹ đứng sang một bên, tránh lối ra vào để thầy bu có lỡ ngó ra thì không thấy ai.
“Cô Nhã, có chuyện gì mà cô phải giấu diếm.” Thầy Vỹ vẫn vẻ mặt không cảm xúc ấy suốt trong buổi nói chuyện đến lúc ra về, trên tay vẫn giữ túi vải của mình như thể sợ tôi lấy mất.
“Tôi mới là người nên nói câu đấy.”
“Tôi nghĩ giữa chúng ta không có gì để nói cả. Vì tất cả đều được tôi và ông Phú nói lúc nãy rồi.” Thầy Vỹ vừa dứt câu thì quay người rời đi, chẳng thèm ngó ngang hay quan tâm đến cảm xúc của tôi, trong khi chính tôi cũng là con gái của người mà thầy Vỹ vừa nói chuyện.
Không để thầy Vỹ đi trong lúc câu chuyện chưa sáng tỏ. Tôi ngó xung quanh xem có ai không rồi mới hành động.
“Tại sao lúc thầy đẩy xe qua thì không nói với tôi?” Tôi chạy theo sau, kéo áo thầy Vỹ hỏi cho ra lẽ, thể hiện thái độ không bằng lòng trước cách hành xử của thầy lúc trưa.
“Nếu tôi nói lúc đó, cô Nhã có tin là tôi giúp không? Hay cô Nhã nghĩ tôi là kẻ trộm rồi dùng guốc đánh tôi thêm một trận nữa.” Thầy Vỹ nhắc lại chuyện cũ khiến tôi có phần ngượng ngùng.
“Tôi biết phân định đúng sai.” Tôi cãi, “Hai lần trước tôi ném guốc nhầm vào thầy, vì tôi không nhìn rõ, còn lần này khác, tôi thấy tận mặt, mắt nhìn rõ, tôi biết thầy nói thật hay không.”
“Hóa ra, cô Nhã có khả năng phát hiện ai là người nói dối.” Thầy Vỹ bèn đáp, nhoẻn miệng cười trước câu nói với thái độ nửa đùa nửa thật, “Tôi đã trả xe gạo cho nhà cô, đấy là việc tôi cần làm. Tôi đã làm xong rồi. Vậy tôi xin phép về.”
Thầy Vỹ không thích tôi thì phải, nói xong câu rồi định rời đi làm tôi phải dùng sức kéo áo và giữ người này thêm một lúc. Tôi không phải kiểu người trốn tránh việc mình làm, xấu hổ, ngập ngừng lúc đầu rồi cũng dám nói ra.
“Nếu thầy nói luôn thầy đã giúp, ít nhất tôi đã, không làm mấy việc….” Câu từ thốt ra thật khó nói nhưng người trước mặt vẫn chờ và nhìn tôi không chớp mắt, “Tôi muốn nói xin lỗi thầy. Tôi không nên cư xử thô lỗ với thầy trên đường. Và tôi cũng không nên ném guốc vào thầy hai lần.”
“Con gái ông Phú đang xin lỗi tôi sao?” Thầy Vỹ có vẻ không tin vào tai mình những lời tôi vừa nói. Đầu hơi cúi xuống và còn có ý định dỏng tai lên nghe thêm một lần để xác minh khiến hai tai tôi nóng bừng.
“Tôi chỉ muốn xin lỗi vì những gì mình làm với thầy. Đó là điều không nên.”
“Tôi hi vọng sẽ không có ai gặp cảnh giống tôi thêm lần nữa. Mình tôi nhận đủ guốc từ cô Nhã là được rồi.”
“Thầy nói thế là có ý gì.”
“Tôi chỉ sợ, có một ai đó không may bị trúng guốc của cô rồi có khi lại đến đây kiếm ông Phú đòi tiền thì khổ.”
Tôi nhíu mày, không cãi lại được vì lí lẽ ấy. Chính bản thân cũng vài lần bị người dân đến mách với thầy vì tội nghịch ngợm của con gái, làm thầy ở nhà đau đầu không biết xử lý ra sao. Tôi cắn môi, vẫn giữ chặt áo thầy Vỹ trong vô thức đến khi cánh tay ấy gỡ ra rồi tiện lời nói.
“Cô Nhã. Tôi nói vậy thôi. Tôi không phải người để bụng.”
“Thầy cũng biết cách an ủi người khác à.”
“Ồ, tôi không. Tôi chỉ đang nói đúng sự thật mà thôi.”
Thầy Vỹ nhìn xuống đôi chân của tôi, hơi nghiêng đầu, tiện tay lấy trong túi vải chiếc guốc mà đã cầm của tôi trước đó. Ánh mắt nhìn về phía tôi một cách thăm dò và đầy khó hiểu. Nhưng chính hành động của người đàn ông này mới làm tôi ngỡ ngàng.
Thầy Vỹ quỳ gối xuống, nâng chân tôi lên, xỏ vào giúp tôi chiếc guốc đã lấy, không ngần ngại việc đôi chân này vừa đi ngoài đường đất đỏ.
“Tôi trả cho cô Nhã chiếc guốc còn lại. Coi như chúng ta hòa nhau.”
Tôi sững sờ, đứng đờ ra đấy như trời chồng, không biết khuôn mặt đã đỏ như trái cà chua và trái tim đập loạn nhịp vì cử chỉ của người đàn ông ấy được bao lâu. Tôi chỉ biết bản thân đã cau mày rồi mở to mắt lên dõi theo người trước mặt.
Người trước mặt có phải là người trong tim.
Trái tim vốn đã loạn nhịp nay càng thêm rối bời.
Tôi tự hỏi có phải trong lòng có thêm một cảm xúc khác đang len lỏi. Một thứ gì đó đang nảy nở, một cách âm thầm mà chính tôi không hề hay biết.
Khi thầy Vỹ quỳ xuống và xỏ guốc vào chân, cảm giác ấy len lỏi rõ hơn, vào từng nhịp đập, từng hơi thở, từng cử chỉ ngày trở nên bối rối.
“Cô Nhã, tôi trả guốc cho cô. Hi vọng đôi guốc này không ném trúng ai thêm lần nào nữa.”
Lần này thì tôi để thầy Vỹ rời đi, còn bản thân vẫn đứng ngẩn ngơ nhìn theo.
Ai mà có ngờ, con gái nhà ông Phú nghịch ngợm lại bắt đầu biết ngóng trông, biết tương tư một người.