Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Gõ nhịp hai phách, gọi một tiếng ơi

Chương 2: Gặp ma hay gặp chồng

 

 

 

1.

Tôi về nhà khi bản thân đang mồ hôi nhễ nhại, guốc chiếc đi chiếc cầm trên tay. Thầy và bu đã ngồi sẵn ở nhà, đau đầu suy nghĩ, nét mặt ai trông cũng căng thẳng. Tôi thừa biết đó là chuyện gì khiến hai người như thế, chỉ dám lẳng lặng đi chậm vào phòng, cố không tạo ra tiếng động nhưng đen đủi thay, bu vẫn phát hiện ra tôi. 

“Nhã, đi đâu giờ mới về?” Bu nói lớn làm tôi giật mình, quay lại cười xoa dịu, giọng ngọt như đường, cố nịnh. 

“Bu. Con vẫn ở nhà, đi dạo quanh làng tí.” 

“Có thật không? Thế sao có con Lan với thằng Vệ đi cùng kia.” 

“Dạ.” Tôi quay về sau, thằng Vệ và con Lan vẫn đi theo tôi như cái đuôi nhỏ, tôi sợ quả này bị phát hiện, nói dối, “À, con chán quá, con rủ tụi nó chơi mèo đuổi chuột.” 

“Bà kệ nó đi. Lớn đến tầm này quan tâm nó làm gì suốt ngày à? Bây giờ lo nghĩ xem xe gạo ai cướp của nhà đây này.” Thầy tôi đập bàn, chắc không muốn nghe thèm bu càm ràm nên cắt luôn mạch chuyện của hai bu con, nhăn mặt rồi xoa thái dương đăm chiêu nghĩ ngợi đủ thứ. Tôi biết vụ này lớn rồi, xe gạo đấy bị mất thì bát cơm nhà tôi cũng vơi đi. 

“Ông im đi. Chuyện làm ăn và dạy con cái khác nhau. Tôi phải dặn nó, có khi vừa rồi, nó trốn nhà đi bắt mấy thằng cướp xe gạo cũng nên.” Bu tôi cãi lại.

Đụng trúng tim đen, tôi mở to mắt nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh, không dám biểu hiện gì ra bên ngoài, tay còn lại cắm chiếc guốc ném trúng con trai thầy Mo sau lưng, tỏ vẻ hối lỗi mà cúi mặt xuống. 

“Bắt cướp được giờ này thì trai hay gái không quan trọng. Con bé mà bắt được thì tôi cũng mừng.” Thầy vẫn còn cái cớ để nói, tâm trí giờ này quan tâm gì đến đứa con gái nghịch ngợm như tôi, thầy còn đang bù đầu tóc rối vì xe gạo ngon mang đi bán lên thành phố đây này. 

“Thế con xin phép đi trước, thầy bu nghỉ ngơi ạ.” Tôi nhanh trí chuồn đi, chạy vội vào buồng, kéo theo thằng Vệ và con Lan đi cùng. 

“Này, con bé kia, đừng có mà đưa thằng Vệ với con Lan đi tra khảo từng nhà rồi đi bắt cướp nghe chưa.” Bu tôi vẫn cố nói. 

Đương nhiên, với một đứa như tôi, tôi sẽ bỏ ngoài tai và coi như chưa nghe thấy lời dặn của bu. 

Về đến phòng, tôi quyết định tắm rửa lần nữa vì chạy ngoài trời một buổi. Đôi guốc dính bùn cũng được con Lan rửa sạch. Tôi nhìn đôi guốc, ngẫm nghĩ đến con trai thầy Mo hồi chiều ném chúng. Không biết lần tới sang nhà gặp thầy nói chuyện kiểu gì. Không biết con trai có kể cho thầy nghe về việc bị ném trúng hay tôi thử sang nhà thầy dò hỏi, lấy cớ ngắm lại con trai thầy? 

“Mợ ơi, dưa hấu bà bảo con mang vào ạ.” Con Lang mang miếng miếng dưa hấu mới bổ vào phòng, đỏ và mọng nước, vỏ mỏng và xanh đậm đều bên ngoài, nhìn thôi cũng thèm. Đang khát nên tôi không chần chừ làm miếng, vừa ăn vừa nói chuyện với con Lan, không quên chia cho nó miếng. 

“Thằng Vệ đâu rồi?” 

“Nó đang ngồi ở bên ngoài ạ.” 

“Gọi nó vào đây.” 

Con Lan làm theo lời tôi, thằng Vệ đang ngồi khâu miếng vải lên quần cũ, tôi nhìn mà chán, mặt nó còn dính bụi đất ở đâu mà trông lấm lem, tôi đành bảo con Lan mang khăn ướt vào cho nó lau, bày mưu tính kế để ngày mai đi thám thính xe gạo ai cướp. 

“Sáng sớm ngày mai, ta với bọn mi sẽ đi kiếm đứa nào trộm gạo!” Tôi nói nhỏ, “Phải dậy sớm, trước khi gà gáy và về trước khi nhà nông ra đồng.” 

“Mợ ơi, nghe khó thế.” Thằng Vệ gãi đầu, có vẻ nghe vẫn chưa hiểu. 

“Khó hiểu à?” 

“Vâng. Bọn con dù làm tay chân nhưng mấy cái đấy có để ý mấy đâu. Tụi con chỉ làm với ăn.” Thằng Vệ giãi bày.

“Thế thì lấy mốc chuông đánh trong chùa mà tính thời gian vậy. Hồi đầu tiên là thức giấc, lúc đấy thầy bu chưa dậy. Hồi hai là nhà chùa đi đọc kinh, thầy bu còn ngủ. Hồi thứ ba là dậy ăn sáng, lúc này thầy bu tỉnh rồi. Mình phải về nhanh.” 

“Nghe thế con còn biết.” Thằng Vệ gật gù, cười cười đắc ý. 

“Mợ, mai con cũng đi ạ? Con sợ lắm.” Con Lan ý kiến, tôi quay sang nhìn nó, lườm nguýt một cái, giọng tức giận. 

“Phải đi, mày không đi thì mày định ở nhà nghe bu la rằng mày không để ý ta à. Mày phải đi. Đi rồi chạy về trước, mách thầy bu nếu có chuyện, coi như mày không bị mắng, hiểu chưa!” 

“Dạ, con biết rồi.” 

2.

Khi trời vẫn còn, tôi tỉnh giấc nhưng còn ngái ngủ, con Lan hình như cả đêm chập chờn, mắt nó thâm quầng, vật vờ như hồn ma đầu làng. Nó cho tôi thau nước lạnh rửa mặt để tỉnh ngủ, tí đồ ăn gói mang đi vì sợ tôi đói. 

Thằng Vệ thì chờ sẵn bên ngoài, nó còn cẩn thận mang theo cây đèn dầu vì trời vẫn còn tối đen như mực. 

“Mợ ơi, bây giờ thì mình sao mà tra khảo từng nhà được. Mọi người còn đi ngủ mà.” Thằng Vệ nói ý kiến làm tôi ngơ ra. 

“Ừ nhỉ, trời tối thui mà nhà nào cũng ngủ, đi hỏi kiểu gì?” Tôi cũng nói lại lời thằng Vệ, mặt đơ ra, đi đến ngã tư con đường thì đứng đờ ra đấy, mặt nghệt ra vì lời của thằng Vệ cũng đúng. 

Giờ này thì có ma nào hoạt động, tôi nhìn cây đèn dầu, chẹp miệng. 

“Mày nói đúng, giờ này thì ai đi làm đồng, cùng lắm mới dậy. Ba người chúng ta làm việc công cốc sáng nay à? Có mỗi ngọn đèn này và ngọn đèn xa kia ngoài đường.” 

“Ngọn đèn xa kia? Mợ ơi. Ma……” 

Con Lan định hét lên thì bị tôi bịt miệng, người nó run như cầy sấy còn tôi thì sợ tiếng hét của nó đánh thức cả làng Mỗ này dậy, tôi nghiến răng, dù trong lòng cũng sợ muốn chạy khỏi đây nhưng tôi không thể. 

“Ma gì mà ma. Không có chuyện đấy. Trật tự đi.” 

Ngọn đèn càng tiến lại gần, thằng Vệ im thin thít, đứng đằng trước làm lá chắn cho tôi và con Lan, còn tôi thì đứng nuốt nước bọt, nắm chặt tay con Lan cho bớt sợ, đôi guốc đi dưới chân, theo phản xạ, tôi cầm lên, ném thẳng vào chỗ ngọn đèn dù không biết đó là gì. 

“A, ai ném vậy?” Giọng nói của một người đàn ông, tôi nghe thấy quen lắm, cảm giác nghe đâu đó rồi, liếc mắt nhìn thằng Vệ và con Lan. 

“Mợ ơi, nghe giống giọng thầy Vỹ con nhà thầy Mo.” Thằng Vệ nói, cái tai thính của nó đoán trúng phóc.

Tiến lại gần, gương mặt ẩn hiện dưới ngọn đèn dầu làm tôi phát hoảng, trên tay thầy còn cầm chiếc guốc vừa ném, lần này thì thầy giữ chặt trong tay không có ý định trả, nhớ rõ mặt tôi nên không chần chừ hỏi chuyện. 

“Thưa cô, cho hỏi sáng sớm tinh mơ cô ở đây làm gì mà ném guốc vào người khác?” 

“Thầy Vỹ, duyên quá. Chúng ta lại gặp nhau.” Tôi cười trừ, con Lan và thằng Vệ đã đứng nép mình vào tường, nhường chỗ cho tôi và thầy Vỹ nói chuyện sau hai lần đụng độ. 

“Lần ném guốc này cũng là vô tình như lần trước?” 

“Phải, phải, vô tình mà thôi.” Tôi định vươn tay giật lại món đồ thì cánh tay lớn ấy cũng giơ cao, đứa có vóc dáng bé nhỏ như tôi không phải là đối thủ để với tới. 

“Vậy lần vô tình này là gì? Lần trước là nghĩ tưởng trộm còn lần này thì sao?” 

Ôi! Cái thầy Vỹ này vẫn nhớ tôi ném guốc nhầm hôm qua là vì tưởng bọn trộm xe gạo, tôi biết nói gì đây. Người này nhớ tôi đến chi tiết ấy, không biết thầy Mo có cười vì con gái nhà ông Phú không. 

“Lần này thì là vì….ma.” Tôi đành đáp lại. 

“Ma, trông tôi giống ma thế à?” Thầy Vỹ nhướng mày, trông ánh đèn nhập nhoạng, tôi không thể nhìn rõ biểu cảm của tất cả nhưng tôi thừa biết người trước mặt thì tức giận còn hai của nợ đứng xó đang nghe ngóng kia thì nhịn cười.

“Trời tối thế này, ai mà biết được người hay mà cơ chứ. Thầy đi không có tiếng, lù lù bóng đen hòa vào màn đêm, lộ ra mỗi ngọn đèn, tôi không nghĩ ma thì là gì?” 

“Phải, thầy thông cảm. Mợ nhà con từ bé đã nhát, gan bé bằng hạt đỗ. Cái gì trong tay mà bảo vệ bản thân được cũng thành vũ khí.” Con Lan đứng ngoài chen miệng vào nhưng lời nói của nó càng là cái cớ cho thầy Vỹ bắt bẻ. 

“Gan bé như hạt đỗ mà cầm gì trong tay cũng thành vũ khí. Thưa cô, nếu thế thì chiếc guốc này tôi không thể trả. Tôi phải giữ nó làm bằng chứng.” 

“Bằng chứng? Bằng chứng gì?” 

“Bằng chứng cho việc cô chuyên dùng guốc ném cướp và ném ma.” 

“Ây, không được, nhà có một đôi. Thầy lấy thế thì tôi đi bằng gì.”

“Con gái nhà ông Phú có một đôi guốc, nghe hơi vô lý. Thầy tôi nói nhà cô giàu nhất làng, buôn bán đắt hàng, không thể vì một đôi guốc mà để cô đi chân trần được.” 

Tôi đứng im như tượng. Vẻ mặt của đối phương khoái chí khi nắm thóp được tôi. Thầy Vỹ cầm chiếc guốc của tôi trong tay. Tôi cũng chỉ nhìn rõ một nửa khuôn mặt, nhưng tôi biết thầy Vỹ này đã cười nhếch miệng khi trêu đùa được con gái nhà ông Phú.

Một buổi sáng không làm được việc gì ra hồn, tôi về nhà, cố tình chùm chăn lên ngủ một mạch đến trưa. Vì quá xấu hổ, tôi không dám ra khỏi phòng. Con Lan và thằng Vệ cũng biết ý nên về đến cổng là làm việc khác liền. 

Tra khảo xe gạo không được. Guốc mất một chiếc. Hình ảnh cũng vơi đi trong mắt con thầy Mo nhiều phần. Tôi chỉ biết ru rú trong phòng mặc cho bu có gọi tôi dậy ra ngoài thế nào đi chăng nữa. 

Cứ nghĩ đến câu nói của thầy Vỹ và chiếc guốc bị lấy mất, tôi không tài nào nghỉ ngơi yên ổn, cứ nhắm mắt thì lời nói của thầy Vỹ lại hiện lên trong đầu. 

“Cái gì mà guốc ném cướp, ném ma. Mình có như thế đâu.” Tôi tức đến nóng người, đạp chăn rồi lăn lộn trên giường. 

Chỉ mong đừng gặp tên đấy, chiếc guốc đấy coi như làm quà, tôi không cần. 

Đen thay, việc gì mình càng mong thường không xảy đến, còn việc mình muốn né tránh thì luôn tìm đến tận cửa. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px