-Lưỡi dao cứa vào động mạch cảnh chỉ kịp nhoáng lên trước mắt các người. Chuyển động khi ấy còn nhanh hơn cả một cái chớp mắt. Thứ mà đôi mắt có thể ghi lại chỉ là hình ảnh máu phun xối xả như thể van nước đã hỏng.
- Bớt nói nhảm đi!
Người đàn ông đập tay xuống bàn, gương mặt chữ điền với chiếc cằm chẻ sa sầm lại. Ông ta nheo mắt nhìn kẻ đang bị còng tay vào ghế ở đầu bên kia của bàn, nhưng đáp lại ánh nhìn săm soi và đầy áp lực này vẫn là chất giọng truyền cảm như thể đang kể câu chuyện đến hồi cao trào.
- Nhanh như chớp rạch ngang trời. Khẽ khàng tựa làn nước ấp ôm đá cuội. Một giây lơ là trả giá bằng cả mạng sống…
Người đàn ông nhướng một bên lông mày lên, ánh mắt thoáng qua một nét khinh thường. Nhưng sau cái chớp mắt, đôi mắt một mí lại trở về với vẻ tĩnh lặng và sắc lạnh. Ông nhấp một ngụm nước rồi đặt chiếc cốc trở về vị trí cũ, vẫn im lặng lắng nghe anh huyên thuyên. Sau khi hít vào một hơi để trấn tĩnh bản thân, ông ta ngồi thẳng lưng như thân tùng, đan hai bàn tay vào nhau rồi đặt lên bàn, hạ thấp cằm, để tầm mắt nuốt trọn kẻ đối diện.
Kẻ kia vẫn liến thoắng về một bóng ma chập chờn đang gieo rắc nỗi khiếp đảm khắp vùng Mộng. Trong căn phòng hẹp chỉ trơ trọi chiếc bàn vuông với hai cái ghế gấp, giọng nói của anh như được truyền qua một chiếc loa phóng thanh. Những phiến đá được lát dọc bốn bức tường âm vang mãi tiếng ngân nga trong chất giọng rất kịch nghệ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh cảm nhận được nhịp thở của người đàn ông trung niên kia đã thay đổi so với lúc nãy. Ông ta không còn bị kích động bởi những gì anh kể, hơi thở đã chẳng còn đứt quãng hay gấp gáp nữa. Và nhất là, đôi mắt một mí chưa từng chớp suốt bốn mươi giây qua giống hệt một con chim ưng đang ngắm chuẩn con mồi của mình.
- Với ánh nhìn này, ông cũng có thể trở thành sát thủ đấy.
Dường như đây là câu nói mà ông đã chờ đợi suốt từ nãy đến giờ. Đưa tay vuốt mái đầu húi cua đã lẫn lộn hai màu trắng đen, ông thở hắt ra một hơi, đáp lại với vẻ chẳng mấy hứng thú:
- Những kẻ lấy giết chóc làm vui không xứng được gọi là một nghề.
Câu này đã khiến mí mắt của anh khẽ giật. Sát thủ cũng có lòng tự tôn như bất kỳ ai, chỉ là…
- Kẻ tầm thường thì sao hiểu được nghệ thuật chân chính.
Nhận ra giọng điệu của anh giờ đã chẳng còn thảnh thơi như trước mà mang chút khinh bỉ và hằn học, ông mừng thầm trong lòng. Bất kỳ kẻ giết người không ghê tay nào cũng có vấn đề riêng. Như cây phải có gốc rễ, con người cũng chẳng ngoại lệ. Chỉ cần tìm ra được căn nguyên rồi tóm chặt lấy nó, đào sâu hiểu rõ rồi giật thật mạnh nó ra khỏi vùng tối khuất trong lòng, ông tin mình có thể khiến anh phải “hiện nguyên hình”. Nếu ông làm được trong lần thử nghiệm này, viễn cảnh bắt được cái bóng luôn vất vưởng sau lưng sẽ không còn nằm trong tưởng tượng nữa.
- Vậy… cậu và hắn đều đã trở thành Thần?
Dường như từ “Thần” có sức công phá rất lớn. Anh trợn mắt, nhìn ông với vẻ sửng sốt nhưng ngay lập tức cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào mặt bàn màu xám. Một tay không bị còng vào ghế thì gõ nhịp trên bàn. Những ngón tay chuyển động linh hoạt tạo ra âm thanh dồn dập nối tiếp nhau ấy giúp ông đoán được tâm trạng ngổn ngang lúc này của kẻ đối diện. Ông biết, anh chẳng tìm gì trên mặt bàn trống không. Anh chỉ không muốn đối mặt với câu chất vấn của ông, hay là, không muốn đối mặt với hiện thực? Anh ta thực sự đang đắn đo và giằng xé, nhất là giằng xé. Đôi môi được chăm chút kỹ càng bởi một kẻ để ý tới ngoại hình đang bị dằn mạnh bởi những chiếc răng cửa trắng bóng. Một tia máu ứa ra, chảy ngược vào trong khoang miệng. Màu đỏ rực rợn người nổi bật trên làn da trắng tái khiến ông cảm thấy rất gai mắt. Nhưng trước khi ông kịp lên tiếng chuyển chủ đề thì anh ta chợt cười gằn.
- Chỉ có hắn thành Thần… Chỉ có hắn thôi.
Lần đầu tiên sau suốt nhiều năm truy đuổi, ông thấy đôi mắt màu xanh tự nhiên của kẻ ngoại lai kia không hề sáng rực sức sống. Như rừng cây phủ một màn mưa phùn giăng giăng, ẩm ướt và ảm đạm, chẳng tìm đâu ra chút ánh sáng hy vọng. Một cơn rùng mình chạy dọc từ sống lưng lên tới tận đỉnh đầu khiến ông đờ đẫn cả người. Tại sao anh ta lại có dáng vẻ thất bại ê chề như vậy? Ngay cả lúc bị đè nghiến trên sàn, đón nhận sự thất bại đầu tiên sau mười năm bị truy nã, anh vẫn giữ bộ mặt dửng dưng như thể chẳng có chuyện gì to tát. Vậy mà giờ, khi nhắc đến một kẻ khác, vẻ nhún nhường và dè dặt thái quá của anh đã khiến ông không thể hiểu nổi.
- Hắn thực sự tài giỏi như vậy sao?
Đây chỉ là một câu buột miệng mà thôi, nhưng nó lại như mồi lửa ném xuống bể chứa xăng. Anh siết tay thành nắm đấm rồi đập mạnh xuống bàn, mắt trợn ngược lên. Anh chồm người dậy, làm động tác lao về phía này như một con gấu xám nhưng chiếc còng tay đã kéo anh lại. Cú giật ngược khá mạnh. Chiếc áo mỏng manh không đủ để che chắn cho da thịt khỏi va chạm với ghế. Nhưng âm thanh nhức nhối đó chẳng khiến anh nhíu mày lấy một cái. Anh nghiến răng, đôi mắt xanh rêu lành lạnh như viên ngọc bích được ngâm dưới nước. Những tia máu đỏ quạch ở phần lòng trắng càng được soi kỹ hơn dưới ánh đèn trần. Ông nhìn ra được vẻ kích động đột ngột bùng lên nơi anh. Điều này khiến ông có vài giây lưỡng lự.
Được ăn cả, ngã về không. Ông đã thầm nhủ như vậy trong lòng trước khi hắng giọng.
- Tôi được biết… cậu bị bắt là bởi vì hắn?
*
Giáo có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được giây phút tháo khăn bịt mắt xuống vào năm ấy. Khi anh còn chưa kịp thích ứng với thứ ánh sáng nhập nhoạng trong phòng đối kháng, hắn đã lao đến. Như một lò xo bị nén hết cỡ rồi bật lên, Giáo nghĩ anh sẽ mất nguyên hàm răng sau khi hứng trọn cú đấm này của hắn. Nhưng khi nắm đấm được phóng đại trước mắt anh, hắn đột ngột dừng lại. Gió mà cánh tay hắn cuốn theo khiến tóc anh bay phấp phới.
Vào khoảnh khắc ấy, Giáo không nghe được thứ gì ngoài tiếng tim của chính mình vọng lên trong tai. Ngay cả cách để thở sao cho đúng, anh cũng cuống quýt không biết làm thế nào.
- Mím môi lại, hít vào bằng mũi rồi thở ra từ từ bằng miệng.
Khi âm thanh đanh chói này vang lên, Giáo rất muốn đưa tay bịt chặt tai mình. Nhưng tứ chi dường như không nghe theo mệnh lệnh của đại não. Anh cứ đứng ngây người ra như tượng gỗ, hai bàn tay túa đầy mồ hôi. Đôi mắt ráo riết tìm kiếm chủ nhân của giọng nói ban nãy trong không gian lờ mờ. Giáo căng tai lên nghe, rồi anh nhận ra một tiếng thở dài đầy phiền muộn. Tiếng thở nhè nhẹ này chợt trở thành một cú đấm giáng thẳng vào lồng ngực. Bởi Giáo biết, anh đã khiến đối thủ của mình thất vọng.
Anh đã ở đây bao lâu rồi nhỉ? Những hình ảnh sướt mướt đáng lẽ không nên được gợi nhắc ngay lúc này đang lướt qua đầu anh, chầm chậm như làn nước róc rách chảy dưới khe. Bắt đầu từ năm tám tuổi, đến nay Giáo đã ở khu căn cứ này được tròn chín năm. Trong suốt ngần ấy năm, Giáo chưa một lần chiến thắng. Mặc cho bao nhiêu người đã đến và rời đi, anh vẫn phải ở lại đây. Những người mặc blouse trắng rất cố chấp với sự bất tài của anh. Sự cố chấp ấy khiến anh bức bối không thể thở nổi. Anh cần một sự giải thoát. Thế nhưng, thế nào mới là giải thoát thì anh vẫn không thể định hình.
- Mày có mười giây. – Hắn vẫn ẩn nấp ở những nơi mà bóng đèn tròn lắc lư không thể chiếu đến, cất giọng nhàn nhạt. – Tao sẽ không đánh trả.
Một lời tuyên bố như giễu cợt sự vô dụng của anh. Giáo nghiến răng, sự sợ hãi ban nãy bỗng chốc được thay thế bằng nỗi uất ức. Anh cảm nhận rõ mạch cảnh ở cổ đang giần giật còn hàm răng thì khao khát được cắm vào da thịt một cái ngập đến tận chân răng. Mùi tanh tưởi và gay nồng gỉ sắt trong trí tưởng tượng khiến cổ họng anh khô cháy. Giáo nuốt nước bọt, nhắm mắt lại để tự trấn an bản thân. Anh không thể mất bình tĩnh ngay lúc này. Trong lúc Giáo còn đang lưỡng lự, hắn đã đếm đến sáu.
- À, quên không nói. Sau mười giây, nếu mày không đánh trả… - Nói đến đây, hắn chợt im lặng rồi bỗng dưng ngân dài giọng. – Tao sẽ giết mày.
“Giết” là từ mà Giáo chưa từng nghe. Những đối thủ trước đây chỉ đánh đến mức anh không thể gượng dậy nữa thì thôi. Họ cũng từng buông vô số lời đe dọa, thậm chí là mạt sát dáng vẻ con lai của anh. Nhưng giết thì tuyệt nhiên không hề được nhắc đến. Vậy mà kẻ đang chơi trò trốn tìm kia lại thốt ra từ ấy với giọng điệu thật bình thản. Giáo đột nhiên cảm thấy máu trong người như sôi lên sùng sục. Giết, rốt cuộc là thế nào nhỉ?
- Mười.
Ngay khi âm thanh này lọt vào tai, Giáo cảm nhận được gió lại cuộn lên, bao trọn lấy anh. Nhưng không giống như ban nãy, lần này, Giáo đã giơ hai tay lên thế thủ. Tuy vậy, cú đấm như búa tạ của hắn khiến anh lùi lại mấy bước rồi khuỵu hẳn một chân xuống. Tay Giáo run lên. Nhưng kỳ lạ làm sao, anh lại cảm thấy lồng ngực căng tràn nhựa sống. Từng nhịp thở cuộn trào sự phấn khích tột độ. Giáo mở to mắt, nhìn trân trân vào hai bàn tay đang run rẩy. Trong phút chốc, anh nhận ra con tim mình đang khát khao điều gì. Giáo từ từ nắm tay lại rồi loạng choạng đứng lên.
Hắn là người rất giữ lời. Giáo đã ngầm xác định được như vậy khi nhận lấy cú lên gối nhanh như chớp. Khoảnh khắc ấy, ánh sáng từ chiếc đèn đang lắc lư dữ dội trên đỉnh đầu đã rọi xuống, soi tỏ gương mặt kề sát anh. Giáo rốt cuộc cũng nhớ ra hắn là ai. Nhưng anh chẳng còn thời gian để hàn huyên chuyện cũ.
- Mày đoán được tao sẽ tấn công vào bụng cơ đấy. – Hắn tấm tắc, vẻ rất hài lòng. – Nhưng hạ thế thủ xuống thì sẽ ăn đấm vào mặt. Tao không bao giờ tấn công một chỗ.
Giáo chỉ loáng thoáng nghe được những lời này. Bởi đầu anh đang ong lên như có tổ vò vẽ sát tai còn mắt thì nhìn thứ gì cũng nhòe nhoẹt. Cơn đau ở má trái xộc lên tận óc khiến anh ứa nước mắt nước mũi. Miệng không chỉ ngậm đầy một búng máu mà đầu lưỡi còn cảm nhận rõ vài chiếc răng đang lợn cợn. Giáo nhổ toẹt đống bầy nhầy trong miệng ra rồi đưa tay lên lau. Mùi máu tanh lợm giọng ấy như nuốt chửng chút lý trí cuối cùng còn sót lại của anh. Giáo chỉ biết lao đến, đấm túi bụi vào không trung như một kẻ mất trí. Lúc này, anh chẳng quan tâm mình đang ở đâu hay phải làm gì nữa. Anh chỉ biết đi theo tiếng gọi con tim. Từng cú đấm được vung lên kéo theo tiếng tim gia tốc. Nó đang khát khao chất dịch tanh tưởi mà anh vừa nhổ ra.
Rõ ràng Giáo đã nhìn thấy hắn. Gương mặt mang đậm đặc trưng người gốc Á, không có nét lai tạp với làn da ngả vàng chẳng thể hòa lẫn vào bóng tối trong căn phòng này. Trước khi vung nắm đấm lên, anh đã nhắm rất kỹ điểm rơi là đôi môi mỏng như lá lúa luôn giữ nụ cười khinh khỉnh. Nhưng khi các đốt xương tay chuẩn bị sẵn sàng cho một cú va chạm thì gương mặt của hắn đã vụt biến mất như thể tan thành khói ngay trước mắt anh. Giáo là một kẻ vô thần, càng không tin trên đời này có phép màu. Vì thế, anh tiếp tục nương theo những xao động rất tinh vi xung quanh hòng tóm được hắn.
Giáo cứ nghĩ vừa tấn công vừa thủ thế thì hắn sẽ chẳng có cơ hội chạm một ngón tay vào người anh. Nếu so kè trên đường đua thể lực, anh chắc chắn sẽ nắm phần thắng. Bởi dù cả hai bằng tuổi nhưng sự tráng kiện là thứ mà hắn vĩnh viễn không bao giờ có được. Hắn vừa phải né đòn, vừa phải nghĩ cách ẩn mình. Giáo không tin hắn có thể chạy trốn mãi. Rồi sẽ có một khoảnh khắc nào đó, hắn để lộ sơ hở. Chỉ cần chậm hơn tốc độ nắm đấm của anh một phần tư giây thôi, hắn sẽ nếm mùi đau đớn như đã ban cho anh. Và máu, ừ đúng rồi, màu đỏ của chết chóc – thứ màu hoàng hôn mà anh hằng yêu thích sẽ nhuộm đầy căn phòng. Giáo mường tượng đến cảnh tượng ấy đến mức sung sướng lẩy bẩy cả hai chân. Anh cười lên những tiếng man dại như một con thú khát mồi. Nhưng hóa ra, Giáo đã lầm.
- Khụ… khụ!
Máu trào ngược ra khỏi mũi và miệng rồi chan hòa ở cổ anh. Giáo chỉ nghe thấy tiếng xương sườn gãy mà không kịp cảm nhận được cơn đau truyền tin đến não. Anh bị một lực kéo ra sau rồi nằm thẳng cẳng trên nền đất. Giáo trợn tròn mắt, cổ họng lập tức bị hai cánh tay nhẵn nhụi và trơn tuột như hai con lươn cuốn chặt lấy. Nhưng chẳng để anh có một giây kháng cự, lực kẹp từ cánh tay mảnh khảnh của hắn siết ngay lại. Giáo thở dốc, ngoác miệng ra như một con cá sắp chết cạn. Anh cào cấu vào cánh tay hắn nhưng chẳng xi nhê gì. Phía mạn sườn đã bị hai cẳng chân quặp chặt, chỗ xương gãy giờ đau đến mức nửa thân dưới của anh không thể cử động nổi. Giáo ngắc ngoải như con thú đáng thương chờ bị bóp chết. Anh cảm nhận rất rõ hơi thở của sự sống đang rời xa mình. Giáo từ từ nhắm mắt lại.
Nhưng Giáo đã không chết.
Khi nhận ra sự thật này, hắn đã đứng ngay cạnh, cúi đầu nhìn xuống anh với ánh mắt của một kẻ đang ban phát ân huệ. Giáo vẫn còn choáng, cơ thể đau nhừ đến tận xương nhưng anh vẫn cảm nhận được sát khí tỏa ra từ hắn. Anh thở ra một hơi rồi đặt hai tay lên bụng, bỗng dưng cảm thấy chẳng còn gì đáng để luyến tiếc nữa. Bởi vì, rốt cuộc Giáo cũng có một trận đấu đúng nghĩa.
- Giết tao đi.
Trước đây, dù trải qua bao nhiêu trận đấu, hứng lấy rất nhiều nỗi đau xác thịt nhưng Giáo đều chẳng cảm nhận được nhịp đập thổn thức nơi con tim. Lần này thật khác. Đây có lẽ là lần đầu tiên Giáo mong mỏi một điều gì đó và dốc sức thực hiện nó bằng được. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, anh đã hiểu được vì sao bọn người ở đây lại cố chấp như thế. Bởi sự thật, Giáo không hề bất tài như anh vẫn tự thuyết phục mình.
Hắn ngồi xổm xuống, ghé sát vào tai Giáo. Anh hé mắt ra nhìn, thấy đôi mắt hắn cong lên như trăng lưỡi liềm. Hắn thì thầm bằng chất giọng như hai thanh kim loại va vào nhau:
- Muốn tao giết mày thì cố mà giết tao trước đi.
Giáo đã hé miệng ra mấy lần, nhưng vẫn chẳng thể phản bác lại được câu nào. Dường như đôi mắt đen thẳm kia đã nhìn thấu tâm can anh, đọc được cả suy nghĩ muốn có một trận đấu giống thế này thêm lần nữa. Giáo chợt rùng mình, khóe mắt bỗng nóng ran còn sống mũi thì cay xè. Việc đột nhiên biết được mục tiêu sống của bản thân khiến anh vui mừng đến mức cầm lòng không đặng.
Ngày hôm đó, Giáo rốt cuộc cũng hiểu tại sao anh phải đứng vào hàng ngũ những kẻ bất bình thường ở đây. Giống ngọn giáo một khi đã xác định được đích đến thì chỉ phăm phăm xé gió lao về phía trước. Anh là Giáo, anh sẽ đeo đuổi mục tiêu của mình đến cùng.
*
Bọn người ở khu căn cứ đặt cho hắn bí danh Bóng giống như một lời thừa nhận vị trí cao nhất trong đám thí nghiệm chỉ có thể là của hắn. Bởi vì bất cứ thứ gì trên đời này cũng có cái bóng của chính mình. Hắn giống như một bóng ma luôn vất vưởng theo con mồi đã ngắm sẵn rồi hạ sát chỉ trong một đòn. Không hề do dự, cũng chưa từng chớp mắt khi máu bắn lên mặt. Sự điên cuồng và bình thản là hai thái cực đáng lẽ phải đối nhau chan chát. Vậy mà hắn có thể dung hòa chúng một cách vô cùng hoàn hảo. Nhưng chẳng ai hiểu được trong đầu hắn đang nghĩ cái gì.
- Tao sẽ rời khỏi đây. – Hắn đã nói với Giáo như thế trong lần ám sát thất bại thứ mười của anh.
- Rời khỏi đây à? – Giáo cười, gương mặt đã không còn vẻ non nớt của một thiếu niên mười bảy. Anh săm soi con dao díp đã bị hỏng lưỡi rồi vứt xuống đất, thở ra một hơi. – Vậy thì tao cũng sẽ đi.
Bóng dừng bước khi nghe được câu này của anh. Hắn vẫn xỏ hai tay vào túi quần, ngoái đầu lại, hếch mặt lên:
- Đó là câu tuyên bố, không phải hỏi ý kiến.
- Ồ! – Giáo ngân dài giọng. – Mày vẫn chưa hiểu à? Tao cũng không bao giờ từ bỏ con mồi của mình.
Con mồi cơ đấy, Bóng cười thầm trong lòng khi nhận thấy kẻ kia đã ngày càng tự tin. Hắn nhún vai:
- Tùy mày.
Nhưng Giáo không bao giờ nghĩ đấy sẽ là cuộc trò chuyện hiếm hoi giữa anh và hắn. Bởi sau khi giết hết đám người ở khu căn cứ và xóa xổ toàn bộ cơ sở vật chất ở đây bằng chính thứ thuốc nổ vừa được nghiên cứu xong, Bóng đã nói lời tạm biệt với anh. Giây phút ánh bình minh ngày mới lấp ló phía chân trời, Giáo nhìn về phía hắn với ánh mắt đờ đẫn như người đi trong sương mù. Anh siết tay thành nắm đấm, nhớ đến lần bại dưới tay hắn và khoảng thời gian điên cuồng lao vào luyện tập chỉ với mục tiêu tóm được cái bóng luôn thoắt ẩn thoắt hiện ấy. Giáo cảm thấy không cam tâm.
- Mày nên giữ lời. – Bóng đội chiếc mũ mềm màu đen lên, chỉnh cho tóc chui vào hết bên trong vành mũ. – Tao sẽ đợi mày đến giết tao.
Gió thốc đến, rừng cây xung quanh chợt xao động. Giáo ngẩng đầu lên nhìn, nhưng hắn đã không còn ở đây nữa. Rọi vào mắt anh chỉ là ánh sáng của ngày mới. Trong khoảnh khắc đó, Giáo không hề biết, đáy mắt anh lấp lánh như có ánh lửa vừa bùng lên.
Sau lần chia tay đó, Giáo đã tìm đủ mọi cách để thắng được cái bóng luôn đeo đuổi phía sau. Anh quăng mình vào biển người ngoài kia, làm đủ nghề, nếm trải sự hoan lạc và cả cay đắng thế gian. Nhưng chẳng giây nào Giáo được yên lòng. Anh luôn đau đáu về một bóng đen lờ mờ bám chặt lấy gót chân. Giáo âm thầm thu thập thông tin về hắn, nhưng giống như đá ném xuống biển, chỉ nghe thấy một tiếng tõm trầm đục đầy thất vọng. Nhiều ngày rồi nhiều tháng trôi qua như thế khiến anh bắt đầu hiểu được rõ ràng hơn lý do bọn người ở khu căn cứ đặt cho hắn bí danh ấy. Người trần mắt thịt làm sao có thể bắt được cái bóng của chính mình chứ! Ý nghĩ lóe lên trong đầu này khiến Giáo chợt nhếch khóe môi. Từ khi nào mà anh lại tin vào những thứ vô hình, khó nắm bắt như thế? Nếu như trên đời này thực sự có Thần thì chắc chắn ngài đã bỏ rơi anh rồi. Nhưng hắn thì không.
Hắn đã không bỏ rơi anh, bắt đầu từ trận đấu năm mười bảy tuổi đến khi thoát ra khỏi khu căn cứ. Hắn đã cho anh một lẽ sống, một thứ đáng tin cậy để bấu víu. Và ngay cả trước khi rời đi, hắn cũng không quên nhắc nhở anh về lẽ sống ấy. Hắn muốn được chết, còn anh thì muốn giết được hắn. Cả hai đều chưa từng nói ra ước muốn này, nhưng Giáo cảm nhận được rõ sự đồng điệu bừng lên qua mỗi lần ám sát thất bại. Chính vì thế, anh có lòng tin mãnh liệt rằng Bóng vẫn đang ở đâu đó chờ anh tới để thực hiện lời hứa năm xưa. Giết hắn.
Giáo rốt cuộc cũng nghe ngóng được thông tin về Bóng. Đó là ngày 30 tháng Mười, trời đã bắt đầu vào Đông, sau đúng mười năm xa cách. Anh ép bản thân ghi nhớ ngày hôm đó giống một kẻ bị ám ảnh cưỡng chế. Khi cầm trên tay dòng địa chỉ viết vội, Giáo ngửa cổ cười dài khiến những người xung quanh không ngừng xì xầm và ném cho anh ánh nhìn ái ngại. Nhưng Giáo chẳng bận tâm. Anh leo lên con tàu tốc hành hiện đại nhất của vùng Mộng, đến thẳng vùng núi cao mà hắn đang ở.
Giáo xuống tàu khi trời đã sáng rõ, anh thoáng trông thấy những triền đồi nhấp nhô phía xa. Trên những triền đồi ấy có một loại hoa rất lạ. Khi đến gần hơn, anh nhìn thấy rất nhiều hoa màu vàng tươi vương tuyết trắng. Cánh hoa rất mỏng, có khoảng mười đến mười hai cánh xếp quanh lớp nhị vàng óng như mật bên trong. Có bông đứng đơn lẻ, có chỗ kết thành từng chùm rất to, cầm không vừa một bàn tay. Màu vàng rực rỡ của nó điểm xuyết vài vụn tuyết trắng làm sáng rực cả khoảng trời âm u, tựa như có bàn tay ai đã đó tranh thủ bắt lấy ánh mặt trời còn sót lại rồi ủ đông chúng trong tuyết lạnh.
Anh ngẩn ngơ nhìn những triền hoa lạ ấy, đi qua rồi nhưng vẫn cố ngoái đầu lại nhìn, lòng không khỏi kinh ngạc. Chẳng ngờ, chốn núi cao lại có cảnh sắc kỳ lạ như thế. Nhưng đó vẫn chưa phải là thứ duy nhất khiến anh sững sờ. Đi thêm một đoạn nữa, anh thấy rất nhiều ruộng bậc thang trên các sườn núi. Giáo từng nghe người phía đồng bằng kể về cách canh tác đặc biệt của dân vùng cao. Nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn rất khác so với những gì anh tưởng tượng. Ruộng xếp từng lớp chồng lên nhau, kéo dài mãi dọc sườn núi. Đang là mùa đông nhưng ruộng không hoàn toàn bị tuyết bao phủ, vẫn có thể nhìn ra từng đường nét đặc biệt, giống như một bức tranh chia hàng lối rõ ràng dưới ngòi bút uyển chuyển. Giáo nhìn đến mức ngơ ngẩn cả người, lòng chợt dấy lên nỗi bất an vô hình.
Vành tai Giáo khẽ giật. Anh buông tay cầm chiếc vali ra, xoay người lại, vung ống tay áo măng-tô lên, hướng đầu mũi dao nhọn hoắt về phía cổ họng của đối phương. Thế nhưng, thứ mà anh đâm vào được chỉ là dư ảnh của hắn. Bóng vẫn vậy, tốc độ chẳng có gì thay đổi so với trước kia. Nhưng chính vì thế mà Giáo cảm giác có gì đó không đúng.
- Mày đánh hơi được đến tận đây cơ đấy. Giỏi phết nhỉ? – Bóng cất giọng, âm thanh như thìa nhôm cạo vào đáy nồi.
Sự giễu cợt trong câu khen của Bóng không khiến Giáo cảm thấy phẫn nộ. Lúc này, nỗi bất an trong lòng anh dâng lên càng cao hơn, có cảm tưởng như sắp vỡ òa. Giáo nhận ra âm sắc trong giọng nói của Bóng không hề thay đổi. Chiều cao của hắn cũng thế. Giáo lùi lại hai bước, nhìn hắn thật kỹ. Anh nheo mắt:
- Bỏ khăn quàng cổ ra đi.
Giáo không thể nhìn được gương mặt hắn bởi lớp khăn quàng cổ đã che hết nửa mặt còn chiếc mũ mềm thì ôm trọn đến chân mày. Nhưng đôi mắt hai mí hơi xếch của hắn thì y như lúc xưa, không hề có chút dấu vết của thời gian.
- Sao thế? – Bóng cười, giơ tay kéo khăn quàng xuống. – Mười năm không gặp đã đủ để mày quên tao trông như thế nào à?
Khi khăn quàng rủ xuống, Giáo trợn tròn mắt nhìn hắn, miệng ú ớ những âm thanh lộn xộn. Đáng lẽ anh phải vui mừng mới phải. Gặp được Bóng là động lực khiến anh kiên trì bền bỉ suốt bao năm qua. Dáng hình hắn, gương mặt hắn luôn khắc sâu trong đầu anh, thậm chí có khi đã trở thành nỗi ám ảnh mà chính anh cũng không hề hay biết. Nhưng khi hình tượng trong trí não ấy được sao chép ra đời thực thì Giáo lại cảm thấy khoang phổi cạn kiệt ô-xi. Bởi anh nhận ra, Bóng không hề già đi.
Giáo đã từng tiếp xúc với rất nhiều người gốc Á, anh biết họ có khung xương nhỏ, trẻ lâu. Nhưng đến những dấu mốc nhất định, cơ thể chắc chắn phải có phản ứng với dòng chảy của thời gian. Chỉ cần một cái liếc mắt, Giáo cũng có thể nhận ra sự khác biệt giữa một phụ nữ ba mươi và cô thiếu nữ mười bảy. Sự tinh tường của đôi mắt mang màu ngọc bích lúc này khiến Giáo càng hoang mang hơn khi nhìn vào hắn. Đôi mắt đen thẳm với ánh nhìn như mặt hồ phẳng lặng kia giống hệt như ngày cả hai tạm biệt nhau nơi cánh rừng sau khu căn cứ. Dường như thời gian đã bỏ quên hắn, hay thật ra là…
- Mày có biết bây giờ trông mày buồn cười lắm không? – Bóng thở ra một hơi đầy khói trắng, giọng nói vẫn mang theo ý châm chọc như ban nãy. – Chắc mày đoán ra được phần nào rồi nhỉ?
Như người mê man trong mộng mị chợt bị lay tỉnh, Giáo nhíu mày, cất tiếng hỏi:
- Rốt cuộc bọn chúng… đã làm gì mày?
Bóng không trả lời câu hỏi này. Hắn gỡ hai vòng khăn quàng trên cổ ra rồi ném sang bên cạnh. Chiếc cổ gầy dần đỏ lên dưới khung cảnh tuyết bắt đầu rơi. Hắn trỏ tay về phía Giáo, nở nụ cười nửa miệng:
- Cầm dao của mày lên. – Hắn chỉ vào ống tay áo măng-tô của anh rồi hướng ngón trỏ về mạch cảnh ở cổ của mình, mô phỏng động tác cứa dao đầy dứt khoát. – Tao sẽ đứng im.
Trông thấy một loạt cử chỉ này của hắn, Giáo cảm thấy lòng tự tôn bị xúc phạm. Anh rít lên:
- Mày coi thường tao quá rồi đấy!
- Không. – Ngón trỏ trên tay Bóng chuyển động như con lắc đồng hồ. – Tao cho mày câu trả lời đấy. Mày tò mò mà?
Bóng vẫn thế, vẫn luôn nhìn thấu tâm can anh. Giáo thả con dao dọc giấy mini giấu trong ống tay áo bên phải xuống, để nó nằm gọn trong lòng bàn tay. Anh hít sâu một hơi, bỗng dưng cảm thấy nhịp thở không ổn định. Giáo có phần phấn khích, nhưng trong lòng cũng len lỏi nỗi sợ hãi không tên. Anh lấy đà, nghiến chặt răng rồi vụt lao đến.
Hắn luôn là một kẻ giữ lời. Anh biết điều đó.
Khi hắn đổ gục xuống đất, Giáo vẫn không lấy lại được tiêu cự. Từng phân cảnh như bị cái lạnh làm cho đông cứng, hằn vào đáy mắt anh. Lưỡi dao sắc ăn vào làn da non mềm một đường bén ngọt. Tốc độ chảy của máu không theo kịp đường đi của dao. Nhưng cũng chẳng mất quá nhiều thời gian để thứ chất lỏng nhức mắt ấy phun lên mặt anh. Hơi nóng bỏng rẫy và mùi hương nồng đượm xộc thẳng vào khứu giác, rót đầy xuống cổ họng. Giáo như con ma men trượt chân rơi xuống hũ rượu, càng vùng vẫy càng lún sâu. Nhưng giọng nói như kim châm vào màng nhĩ đã kéo anh ra khỏi bữa tiệc đang hồi cao trào.
- Giờ thì mày hiểu rồi chứ?
Giáo khựng lại như con robot hết pin, ngoảnh đầu ra sau một cách cứng nhắc. Hắn lồm cồm bò dậy rồi nhặt chiếc khăn quàng lên, lau qua loa chất dịch nhớp nháp trên cổ. Giáo nhướng mày, nhìn đăm đăm vào chiếc cổ cò của hắn. Anh không giấu được sự hốt hoảng lướt qua đáy mắt khi nhận ra vết cắt sâu hoắm ban nãy đã biến mất, thậm chí còn chẳng để lại vết tích nào chứng tỏ từng bị vật sắc chạm phải. Số máu đã tóe ra, phun lên mặt anh, thấm xuống cổ áo hắn vẫn còn nguyên, nhưng hắn thì chẳng có vẻ gì là một người đang mất máu. Trong phút chốc, Giáo chợt hiểu ra tất cả. Anh siết bàn tay thành nắm đấm, phóng ánh nhìn hòa trộn vô vàn cảm xúc phức tạp về phía hắn. Bóng đã có vài giây sững sờ khi trông thấy dáng vẻ này của Giáo.
- Mày không thể chết, vậy vì sao còn muốn tao giết mày? – Giáo hỏi, giọng run lên không rõ có phải vì những bông tuyết đã bắt đầu đậu thành lớp trên tóc và vai hay không.
Bóng lau xong máu dính trên cổ thì vứt chiếc khăn đi. Anh ngước mắt nhìn hoa tuyết lả lướt trong gió, đút hai tay vào túi áo rồi thong dong bước về phía trước, đi lướt qua vai Giáo.
- Muốn uống trà gừng không?
Giáo liếc nhìn Bóng, chỉ thấy hắn hất đầu về phía trước mà không nói gì. Anh im lặng đi theo sau. Nền đất hơi mềm, có lẽ đêm qua vừa mưa, hơi ẩm vẫn còn đọng lại trong từng thớ đất. Gót giày chạm xuống mặt đất thay vì phát ra những tiếng cộp cộp giòn tan thì giờ chỉ nghe được âm thanh bồm bộp rất buồn nôn. Mùi đất ngai ngái quyện với mùi phân bón của hàng hoa dọc lối đi khiến Giáo phải bịt mũi lại. Anh không thể tưởng tượng được việc Bóng có thể sống ở đây ngần ấy năm. Trong trí nhớ của anh, hắn luôn ưa thích những thứ không màu, không mùi, không vị. Nhưng nhớ đến điều này cũng khiến Giáo nhận ra giá trị của thời gian. Có nhiều thứ đã thay đổi, chỉ là anh làm ngơ không thấy mà thôi.
Bóng dẫn Giáo vào một căn nhà gỗ cấp 4, không gian bên trong không quá rộng rãi nhưng tạo cảm giác rất ngăn nắp và ấm cúng. Chẳng cần đoán, Giáo cũng biết hắn đã tự tay thiết kế chỗ này, tận dụng triệt để nguồn gỗ sẵn có ở đây. Với kẻ đứng đầu bọn thí nghiệm trong khu căn cứ thì những công việc không tưởng với sức của một người chẳng có nghĩa lý gì với hắn.
Giáo kéo chiếc ghế mây ra, ngồi xuống tự nhiên như ở nhà trong khi Bóng đã bưng ra hai cốc sứ bốc khói nghi ngút. Hắn đặt một cốc xuống chiếc bàn tròn nhỏ, còn một cốc thì đẩy về phía anh. Giáo nhìn xoáy vào chất lỏng màu vàng gà con sánh đến gần miệng cốc, mũi hít vào một hơi quyện đầy mùi gừng tươi.
- Mày có bỏ đường không đấy? – Giáo nhìn Bóng với vẻ hoài nghi, chờ đợi một câu khẳng định trước khi bỏ tay ra khỏi túi áo.
Bóng đang thổi phù phù vào nước gừng trong chiếc cốc trên tay thì chợt dừng lại. Hắn đảo mắt, ra chiều suy nghĩ rồi lẳng lặng hớp một ngụm nước, không nói gì.
- Dẹp mẹ đi! – Giáo nửa nằm nửa ngồi trên ghế, gắt lên. – Mày có nếm được vị quái đâu! Bày đặt mời tao uống trà. – Dứt câu, Giáo điều chỉnh lại tư thế ngồi, vắt chân chữ ngũ, cất giọng chất vấn. – Rốt cuộc là mày định làm gì?
Bóng uống thêm một ngụm nước nữa rồi đặt cốc xuống bàn, chép miệng:
- Đến giờ mà mày vẫn không hề hoài nghi chút nào à?
- Tao chỉ thấy mày ngày càng quái đản thôi. – Giáo thành thật.
Bóng bật cười khi nghe được lời này của Giáo. Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn không còn giữ nụ cười nhếch mép trên môi nữa.
- Xóa sổ khu căn cứ không phải là cách làm triệt để.
Như có một tiếng chuông rung lên ngay sát tai khiến Giáo giật nảy mình. Anh hạ chân xuống, bất ngờ đến độ chồm người về phía trước.
- Đừng nói với tao là bọn chúng…
- Bọn chúng vẫn luôn tìm kiếm “sản phẩm” thuộc về mình. – Bóng đáp lời. – Nhưng không phải là mày, mà là tao.
- Chỉ có mày? – Giáo hỏi lại, không giấu nổi sự kinh ngạc. Anh vẫn nhớ rất rõ sự cố chấp của lũ người ấy với mình trong suốt khoảng thời gian còn ở khu căn cứ. Chẳng lý gì bọn chúng lại bỏ qua anh.
- Dù mày chịu đau giỏi thì sao? Mày vẫn không thể giống tao. – Bóng trầm ngâm rồi bỗng chỉ vào cổ mình. – Bất tử ấy.
Giáo nuốt nước bọt. Hóa ra chỉ có anh là kẻ chẳng biết gì. Giáo chợt nhớ đến cái ngày Bóng đột nhiên có ý định thoát khỏi khu căn cứ. Có khi nào, hắn đã nghe ngóng được điều gì đó từ bọn người ấy? Về việc loại bỏ anh chẳng hạn? Cho nên hắn mới…
Nhưng rốt cuộc, Giáo lại không đủ can đảm để hỏi. Anh sợ việc tự gieo vào lòng mầm mống của hy vọng. Bóng nhìn ra được sự trăn trở trong đôi mắt xanh ngọc kia, nhưng hắn không hề vạch trần những suy nghĩ của Giáo. Bóng nghĩ, trên đời này có những thứ chỉ nên dừng lại ở suy đoán mà không cần phải xác nhận. Mối quan hệ giữa anh và hắn cũng thế.
- Mày biết từ khi nào? – Giáo đan hai tay vào nhau, đặt lên đùi, siết mạnh. – Mục đích của bọn chúng ấy.
- Từ ngày bọn chúng lợi dụng mày để tìm kiếm tao.
Giáo há hốc miệng, không nói nổi lời nào.
- Bọn chúng không giết mày vì biết mày được việc. – Bóng vẫn giữ giọng đều đều, mặc kệ những biểu cảm biến hóa trên gương mặt Giáo.
- Mày… tính toán ngay từ đầu à? - Giáo bỗng cảm thấy âm thanh thoát ra khỏi cổ họng thật khó nhọc. Cảm giác trở thành con rối trong tay người khác thật chẳng dễ chịu gì. Trái ngọt sau mười năm bỗng dưng chẳng còn vị đê mê mà bắt đầu bốc lên mùi ung thối. Giáo muốn nhổ thứ quả ngọt mà anh mới nhận được ấy ra, thọc tay vào họng và lôi ra bằng được, nhưng có vẻ đã muộn mất rồi. Giáo ợ lên một hơi, chất dịch chua lòm trào lên tận cổ khiến anh lợm giọng.
- Nếu mày không bỏ ra nhiều công sức như thế, bọn chúng sẽ chẳng tin mày, đúng không? – Bóng gật gù cái đầu. – Lòng tin không phải thứ dễ dàng có được trong một sớm một chiều.
Câu sau của Bóng như một mũi giáo nhọn hoắt xuyên thẳng từ đỉnh đầu xuống lỗ hậu, Giáo cảm giác mình như một con cá chết chuẩn bị được đưa lên nướng. Anh ghim ánh nhìn vào gương mặt còn nguyên nét bất cần và ngạo nghễ của tuổi mười bảy kia, lòng bỗng cảm thấy trào phúng chính bản thân.
- Giờ thì tao đoán được rồi đấy. – Giáo cười lên một tiếng đầy mỉa mai. – Bọn chúng lợi dụng tao để tìm mày. Còn mày thì dùng tao để kéo bọn chúng đến, đúng chưa?
Bóng không nói gì, nhưng cái chớp mắt bình thản của hắn đã tố cáo tất cả. Giáo nghiến răng, cố nuốt xuống thứ nghèn nghẹn ở cổ. Anh cảm thấy bản thân thật thảm hại. Cứ tưởng bấy nhiêu nỗ lực là có thể khỏa lấp khoảng cách về năng lực giữa anh và hắn. Nhưng giờ phút này đây, Giáo cảm thấy bản thân vẫn kẹt dưới vực thẳm, giơ tay về phía bầu trời nơi hắn an tọa. Anh khép hờ mắt, thở ra một hơi rồi vùng đứng dậy.
- Mày mới chỉ thấy được phần nổi của tảng băng thôi mà, vội vàng gì? – Bóng lại cầm quai cốc, nhấc nó lên khỏi mặt bàn. – Mày không tò mò vì sao đến tận bây giờ tao mới để mày tìm thấy tao à?
Giáo sững người, quay lại vừa lúc thấy chiếc cốc sứ đã che một phần gương mặt Bóng. Anh dùng dằng vài giây rồi quyết định quay trở lại ghế. Bóng cầm quai cốc, tay còn lại đỡ lấy đáy cốc. Hắn rũ mắt nhìn vào chỗ trà gừng đã vơi một nửa, từ tốn nói:
- Tao vẫn không biết được mục đích thực sự của cái khu căn cứ đó. Lũ người ở đấy chỉ biết nhận lệnh từ cấp cao hơn rồi thực hiện thí nghiệm. Tao đã tra hỏi trước khi xóa sổ chỗ đấy. Bọn chúng thực sự cũng chỉ là con rối mà thôi.
- Đừng nói là mày… - Giáo bắt đầu đoán ra Bóng dự tính làm gì.
- Tao mới đánh hơi được lão già thuộc bọn “cấp cao” đấy sẽ lộ diện trong khoảng thời gian này. Có vẻ bọn chúng cũng sốt ruột lắm rồi. – Bóng cười đắc ý. – Vì thế, tao cần dẫn dụ bọn chúng đến đây. Tao cũng cần sự có mặt của mày nữa.
- Tao? – Giáo chỉ vào chính mình.
- Tao cần mày giúp một việc.
*
- Bị bắt bởi vì hắn á? – Giáo khệnh khạng ngồi trên ghế, hếch mặt lên nhìn người đàn ông phía đối diện, hỏi với giọng rất cợt nhả. – Mấy người nghĩ rằng lợi dụng tôi để tìm hắn thì tôi sẽ không biết gì à?
- Cậu biết mà vẫn tự chui đầu vào rọ à? – Ông ta lườm anh, hỏi lại với vẻ khinh thường thấy rõ.
Giáo cười thầm trong lòng. Đúng như những gì Bóng đã đoán. Bọn chúng đúng là đã lợi dụng anh một cách triệt để. Anh đưa tay vuốt tóc, không nói gì. Vẻ im lặng này của Giáo lại khiến người đàn ông kia cảm thấy nực cười.
- “Giáo” đúng không? Tên thật của cậu đâu phải thế.
Những ngón tay đang mải miết luồn qua những lọn tóc bỗng dừng lại. Giáo giữ nguyên tư thế như thể bị điểm huyệt. Anh nhìn kẻ-thuộc-cấp-cao mà Bóng nói, mắt ánh lên cái nhìn đề phòng. Bóng bảo, ông ta chắc chắn sẽ đích thân tra hỏi sau khi bắt được con mồi béo bở là anh. Còn việc đối phó với ông ta như thế nào thì Giáo phải tự thân vận động. Suốt từ nãy đến giờ, Giáo đã dẫn gã đi đường vòng. Có vẻ ông ta cũng đoán được nên cứ chen vào những câu nhát gừng nhưng mang thông tin mà anh chưa từng tìm hiểu được. Câu vừa rồi là một bất ngờ khiến Giáo nhất thời bị lung lay.
Người đàn ông này biết gì đó về quá khứ của anh, một quá khứ mà Giáo chưa từng được biết tường tận.
Trừng mắt nhìn ông ta vài giây, Giáo giở giọng chế giễu:
- Ông đang nói nhảm gì thế? Tôi chỉ có một cái tên do các người đặt cho thôi.
Khi anh dứt lời, vẻ thất vọng và cả tội lỗi bỗng ngập đầy đôi mắt có tuổi. Ông ta dùng hai tay đỡ trán, đầu hơi cúi, làm động tác giống như đang rửa tội. Phản ứng này khiến Giáo chợt thấy bồn chồn trong lòng. Đôi mắt anh rất tinh tường, có thể nhận ra cử chỉ nào là ngụy trang, cử chỉ nào xuất phát từ sự chân thành. Giáo càng hoang mang hơn khi không tìm ra bất cứ dấu hiệu nào cho thấy ông ta đang giả bộ.
- Vậy… tên của tôi… rốt cuộc là gì? – Đến cùng, Giáo chấp nhận đón nhận sự thật mà anh luôn tìm kiếm suốt bao năm qua. Anh không nhớ được bất kỳ điều gì trước năm tám tuổi, đó không phải là bí mật gì cần giấu. Điều kỳ lạ là trong đám thí nghiệm ở khu căn cứ, chỉ mình anh gặp trường hợp này. Đó cũng là lý do Giáo không tin vào Thần, bởi nếu có thật, hẳn ông ấy sẽ tìm cách trả lại phần ký ức đó cho anh. Nhưng sự thực, người duy nhất luôn tìm cách giúp anh chỉ có một mình Bóng. Chỉ có hắn mà thôi.
Người đàn ông bỗng ngồi thẳng người lại, kéo ống tay áo ra nhìn đồng hồ rồi dùng ngón trỏ gõ lên mặt kính trong suốt ấy vài cái. Dường như ông ta đang chờ đợi điều gì đó, Giáo chỉ có thể đoán như vậy. Anh mắt dán vào sự chuyển động của cây kim đồng hồ treo trên tường phía xa. Sau đúng ba mươi giây chờ đợi, một kẻ đeo kính đen, bên hông giắt đầy súng đặc chế bước vào, kính cẩn cúi đầu thông báo:
- Thưa ngài, cá đã mắc lưới.
Nghe được câu này, Giáo bất chợt thấy bất an trong lòng. Anh cẩn thận quan sát biểu cảm trên gương mặt ông ta. Ông ta nở nụ cười bí hiểm rồi nhìn Giáo, hất đầu về phía cửa:
- Cậu sẽ sớm biết được sự thật thôi.
Giáo được áp tải bởi hai tên mặc đồ đen to con. Anh nhìn những vũ khí được trang bị trên người chúng rồi tự vẽ ra những chuyển động đào thoát trong đầu. Xử lý ba kẻ này không khó, nhưng Giáo cần một tín hiệu. Chẳng biết Bóng đã lấy được dữ liệu mà hắn cần hay chưa. Theo kế hoạch, đáng lẽ giờ phải có tiếng nổ phát ra từ phòng cao nhất của tòa nhà rồi. Bóng chưa bao giờ để lỡ thời cơ quan trọng. Nghĩ đến đây, Giáo không thể ngăn được cơn sóng bồn chồn trong lòng, cộng thêm những gì mà gã đàn ông vừa tiết lộ khiến Giáo có cảm giác lao đao chực ngã. Nhưng anh vẫn quyết định nhẫn nại chờ đợi.
Khoảnh khắc cánh cửa gỗ được đẩy ra, thứ đầu tiên lọt vào mắt Giáo là ánh nhìn sững sờ của Bóng. Ánh nhìn đau đớn xen lẫn bàng hoàng ấy như một quả bom dội thẳng vào đầu khiến Giáo tê liệt ngay tại chỗ. Chỉ đến khi tên bên cạnh đẩy mạnh một cái, Giáo mới bừng tỉnh. Bấy giờ, dường như ý thức mới quay trở về đại não, Giáo nhận ra trên tay Bóng là tập tài liệu có gắn dấu niêm phong đặc biệt. Anh biết đó là thứ Bóng cần. Nhưng nếu đã lấy được rồi, tại sao hắn không rời đi ngay mà lại để bị bắt? Hơn nữa, ánh mắt mà hắn nhìn anh lúc này…
- Mày sao thế? – Giáo hỏi, nhưng Bóng không đáp lời. Lên tiếng thay hắn là giọng trầm mà vang của gã đàn ông.
- Chắc là nó đã biết được sự thật rồi đấy. – Gã vỗ lên vai anh, cười đắc ý. – Một sự thật do chính cậu tạo ra.
Giáo vùng khỏi cái nắm vai này của gã, trừng mắt lên:
- Thằng chó chết! Đừng lởn vởn cạnh tao! – Dường như anh chẳng còn giữ được bình tĩnh nữa, gắt lên với Bóng. – Mày nói gì đi chứ!
Nhưng Bóng vẫn không hé miệng chút nào. Thứ duy nhất mà hắn làm suốt từ nãy đến giờ là nhìn anh, với sự xa lạ và dò xét mà trước nay chưa từng có. Nó như hàng trăm mũi kim nhọn xuyên qua người khiến Giáo nhức nhối không thể chịu nổi. Khi anh định sấn tới, gã đàn ông đã đứng chắn ngay trước mặt rồi nhỏ giọng thì thầm:
- Pati. Đó là tên của cậu.
Giáo khựng lại ngay tức thì, nhìn lom lom vào mặt gã. Ban đầu, anh cảm thấy thật nực cười, còn chắc mẩm gã đang chơi trò mèo vờn chuột, cố ý chơi đùa hòng giễu cợt cái kế hoạch giương Đông kích Tây bất thành của bọn anh. Nhưng rồi, có thứ gì đó chợt nứt ra, như con đập không thể ngăn lũ. Những mảnh ký ức chắp vá của một người nào đó bỗng choán đầy trước mắt. Giáo nhất thời không thể thở nổi.
Đó là ai? Kẻ có mái tóc màu vàng bồng bềnh như nhuộm màu nắng Hạ đang quay lưng về phía anh. Chiếc áo blouse trắng rộng quá khổ, có vẻ hơi lùng nhùng đối với vóc dáng nhỏ bé của nó. Giáo mò mẫm trong màn sương ẩn hiện, cố tiến lại gần chỗ cái đầu vàng ấy đang đứng. Bên tai anh loáng thoáng nghe thấy gì đó.
- Thứ thuốc này có thể tạm thời xóa ký ức.
- Để ký ức quay trở lại thì hãy gọi tên thật của tớ.
Cái… quái gì đây? Kẻ đang đứng cạnh nó có sườn mặt nhìn nghiêng y hệt như gã đàn ông trong căn phòng tra hỏi. Rốt cuộc, thằng bé này… là ai? Giáo cố cử động chân, giơ tay về phía trước. Khi anh tóm được vạt áo, nó ngoảnh đầu nhìn. Giáo cảm tưởng phổi mình đã nổ tung ngay lúc đó.
- Cái… chó… gì đây? – Giáo ôm đầu, vò mạnh tóc, thở dốc. Những giọt mồ hôi đua nhau trượt từ trán xuống cằm rồi rỏ thành giọt trên sàn. Giáo dần co mình lại như một con tôm.
Nhìn thấy biểu hiện này của anh, gã đàn ông đoán được Giáo đang dần lấy lại được ký ức. Để thúc đẩy quá trình này, gã quyết định bồi thêm vài “nhát dao”:
- Pati, kế hoạch mà cậu dựng lên diễn ra đúng theo dự tính, tớ phải ngả mũ thán phục! – Gã nói, vỗ vài cái vào bả vai Giáo rồi chợt hạ giọng. – Những người yểu mệnh ở vùng Mộng sẽ có cơ hội kéo dài tuổi thọ. Cậu làm được rồi đấy!
Gã càng nói, cái siết tay trên đầu Giáo càng mạnh. Anh bắt đầu như kẻ tâm thần lặp đi lặp lại câu “không đúng, không phải thế”. Cả người bị kích động mạnh mà run lên không ngừng. Trông thấy dáng vẻ ấy của anh, Bóng siết chặt bàn tay đang đút trong túi quần đến mức rỉ máu. Hắn nhìn tập tài liệu trên tay, suy nghĩ gì đó rồi chợt vung tay tung xấp giấy lên không trung, nhếch môi cười.
- Cuối cùng, mày lại giết tao theo cách này à? – Âm thanh chói tai này như kéo Giáo ra khỏi vũng sình, anh mở bừng mắt, nhìn về phía Bóng với vẻ ngơ ngác.
Không để âm thanh kịp tan trong không khí, chỉ bằng hai cái nhấc tay, Bóng đã ngắm chuẩn bắp đùi của mấy tên áp tải rồi nổ súng. Tiếng súng vang lên kèm theo tiếng hét nhưng vẫn không thể đuổi kịp chuyển động của hắn. Gã đàn ông chỉ kịp thấy vạt áo đen của hắn bay lên qua đuôi mắt, ngón tay thô sần đặt ở cò súng của gã nhanh chóng co lại, nhưng chẳng có tiếng động nào vang lên. Khi định thần nhìn lại, gã thấy khẩu súng rơi tự do còn những ngón tay đang giữ tư thế cầm súng thì rụng lả tả. Máu ộc ra kéo theo cơn đau thấu tận xương tủy. Gã ôm tay rồi khuỵu ngay xuống, miệng liên tục chửi thề.
Giáo chứng kiến tất cả nhưng chẳng phản ứng lại, anh vẫn đờ đẫn như bị ngâm cả người trong thuốc tê. Đến khi họng súng đen ngòm dí ngay trước trán, Giáo vẫn nhìn Bóng với đôi mắt ngờ nghệch. Những giọt nước mắt đọng lại trên khóe mắt đỏ hoe của anh khiến Bóng có một giây xao động. Hắn nắm chặt khẩu súng trong tay, cười gằn.
- Tao đã quá tự mãn. – Bóng nghiến từng chữ. – Đáng lẽ tao nên thử giết mày một lần.
Đoàng!
Tiếng súng vang lên rất đanh. Máu tóe ra như pháo hoa đêm ba mươi, bắn thẳng vào mặt nhưng Bóng chẳng hề chớp mắt. Đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào kẻ vừa ngã ngửa, mặt bê bết máu. Mái tóc vàng óng của anh càng nổi bật hơn trên nền đỏ thẫm. Bóng rũ mắt nhìn xuống, thầm lẩm nhẩm trong đầu. Hãy cứ như vậy mà chết đi. Hãy xóa tan những dòng chữ mà hắn vừa đọc được đi. Hãy chứng minh những lời bọn chúng nói mới là giả dối.
Lần đầu tiên, Bóng cảm nhận được có thứ gì chảy ra giữa các kẽ răng hàm trong miệng. Chất dịch ấy chảy xuống lưỡi, khiến hắn nếm được chút tanh tưởi và mằn mặn. Cùng lúc, Bóng cảm thấy hai má mình hơi ướt. Hắn đưa tay lên quệt một cái theo phản xạ, chỉ thấy máu nhớp nhúa nơi đầu các ngón tay. Nhưng vị giác của hắn chưa bao giờ ổn định. Bóng không chắc thứ vừa trượt vào đầu lưỡi mình có thật là máu hay không. Chất lỏng nơi khóe mắt của chính hắn khiến cõi lòng tưởng đã nguội lạnh từ lâu bỗng dưng rung lên như núi lửa chuẩn bị phun trào. Trong giây phút này, Bóng chẳng rõ bản thân thực sự muốn gì.
Có lẽ hắn cũng vừa tự kết liễu chính mình nhỉ? Tiếp theo phải làm gì đây?
Bóng ngửa đầu lên nhìn trần nhà trắng tinh điểm xuyết những vệt máu theo hàng đan vào nhau rồi lại cúi đầu nhìn cái xác trước mắt. Mí mắt hắn giật lên khi kẻ kia khẽ cử động các đầu ngón tay. Tim Bóng như treo lơ lửng giữa không trung rồi bị thả rơi tự do. Mặt hắn tối sầm lại khi Giáo đưa tay xoa đầu rồi chầm chậm ngồi dậy. Bóng nhìn anh. Anh nhìn hắn. Bốn mắt chạm nhau với ánh nhìn chan chứa nỗi thất vọng vì bị phản bội.
- Vậy hóa ra mày chính là Pati – báu vật của giới khoa học vùng Mộng à? – Bóng hỏi với vẻ trào phúng, liếc khẩu súng trong tay một cái rồi vứt ra phía sau. Hắn thở dài một hơi, tay lại đút vào túi quần, giọng điệu chợt trở nên đủng đỉnh. – Mày sẽ già đi, nhưng thời gian sẽ kéo dài hơn người bình thường rất nhiều. Lúc mày tám tuổi chắc đã mang trí tuệ của một người ba mươi tuổi rồi ấy nhỉ? Nhưng điều quan trọng là… - Bóng cười, đảo mắt một cái. – Mày cũng bất tử.
Bóng vẫn luôn như vậy, làm nhiều hơn nói. Hắn sẽ dùng hành động để thông não cho người đối diện thay vì phải phân tích dài dòng. Giáo biết, bản thân vừa chết, nhưng đồng thời cũng chẳng hề chết. Anh không biết nên nói gì, làm gì vào lúc này sau khi ký ức đã trở về vẹn nguyên. Giáo chỉ biết cúi đầu, nhìn vào bàn tay đang run lên của mình rồi từ từ cúi gập người xuống, làm động tác quỳ gối dập đầu trước Bóng, miệng liên tục xin lỗi. Bóng biết, anh đang xin lỗi vì điều gì.
- Xin lỗi cũng chẳng ích gì đâu. Những đứa trẻ trong khu căn cứ… đều chết hết rồi.
Từng chữ thoát ra khỏi miệng Bóng, tống thẳng vào ốc tai khiến cơn run của Giáo càng mãnh liệt hơn. Anh khóc nấc lên. Tất cả những căm thù đối với bọn người ở khu căn cứ tích lũy suốt bấy nhiêu năm hóa ra chỉ là màn kịch do chính anh tạo nên. Chính anh đã biến mình trở thành thứ “thuốc thử” hữu hiệu nhất. Và “sản phẩm” hoàn hảo nhất đang đứng ngay trước mặt anh đây – một bản sao của chính anh.
- Mày đã ban cho tao thứ này. – Bóng lại chỉ vào cổ mình. – Vậy chắc mày biết cách để kết thúc, đúng chứ?
- T… Tao không biết.
- Dối trá! – Bóng lao đến, xốc cổ áo anh lên, dí sát vào mặt anh đôi mắt đen đang rực cháy cơn cuồng nộ. – Mày biết!
Giáo bắt buộc phải đón nhận ánh nhìn này với tất cả những căm phẫn như ngọn lửa bừng lên nơi đáy mắt của Bóng. Anh run đến nỗi hai hàm răng va vào nhau lập cập, gương mặt chan hòa nước mắt và nước mũi. Nhưng Bóng sẽ chẳng từ bỏ vì nhất thời thương xót cho gương mặt khốn khổ này của anh. Bởi hắn luôn đeo đuổi con mồi đến cùng. Giống anh.
Giáo tóm lấy cổ tay Bóng rồi gật đầu. Lúc bấy giờ, hắn mới thả anh ra. Giáo chân nam đá chân chiêu đi lướt qua vai Bóng, đến chỗ khẩu súng mà hắn vừa ném đi. Anh cúi người, nhặt nó lên, giơ về phía Bóng. Đôi môi bị nghiến rách dưới lớp răng sắc, máu bật ra tanh nồng. Dường như chỉ có làm thế, anh mới có thể điều chỉnh lại nhịp đập con tim. Nhưng ngón tay đặt nơi cò súng của anh vẫn căng cứng như đã hóa thành gỗ. Giáo nhìn Bóng chằm chằm, nước mắt vẫn không ngừng tuôn. Thế nhưng, gương mặt đang thu trọn vào mắt anh lại điềm tĩnh đến lạ.
Giây phút súng giật, Bóng đã nở nụ cười. Còn Giáo thì bật ra tiếng thét xé họng.
Gã đàn ông đã chứng kiến tất cả nhưng chẳng kịp làm gì. Máu từ những gốc ngón tay vẫn xối như mưa, mất máu khiến tâm trí gã mù mờ còn chuyển động thì chậm chạp như rùa. Nhưng gã vẫn nén đau để nói vài lời.
- Pati… Không sao đâu. Mất đi thí nghiệm này… Chúng ta… vẫn có thể tiếp tục…
- Tên tao là Giáo. – Anh cất giọng khản đặc, nhìn về phía gã đàn ông nơi góc phòng với ánh mắt ngập đầy bóng tối. – Tao sống chỉ để giết Bóng.
Gã đàn ông há to miệng, cố hét lên một tiếng nhưng âm thanh của súng đã thổi bay tất cả. Gã vội vàng bò đến phía trước, vươn tay về phía dáng hình đang đổ xuống. Khi tiếng xác thịt chạm vào nền nhà vang lên như tiếng một bao tải bị ném xuống đất, gã chết sững. Hóa ra, khi ký ức quay trở lại, anh cũng biết cách để kết thúc dòng thời gian vô tận của chính mình. Trên đời này không tồn tại thứ sinh mệnh được gọi là bất tử.
Khi những hình ảnh trước mắt gã bắt đầu trở nên nhòe nhoẹt, cánh cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa. Đôi giày da bóng lộn dí ngay sát trước mũi gã. Gã giương mắt lên nhìn, nhận ra lờ mờ người kia là ai, nhưng kiệt sức đến mức không nói được lời nào.
- Tiếp tục dự án đi. Người dân vùng Mộng đang chờ một câu trả lời đấy. Đừng làm họ thất vọng.
Trên đời này, hóa ra vẫn tồn tại thứ bất tử, nhưng phải gọi nó bằng cái tên nào đây? Ý nghĩ này chỉ kịp lướt qua đầu gã trước khi bóng tối đổ sập trước mắt.
Bình luận
Chưa có bình luận