Không về

Tổng kết kỳ 1


Sự việc chặn đường kết thúc nhờ sự can thiệp tình cờ của người bạn mới cùng xã với Hà ở lớp A7, đoạn đường về của cô bé đã trở lại bình yên. Thi thoảng một hai tên đầu gấu phóng ngang qua cũng ngứa mồm trêu ghẹo, nhưng chỉ cần Hưng biết, hôm sau kiểu gì cũng có ngọn núi nhỏ vác rìu bên đường nhìn mấy thằng oắt ấy bằng ánh mắt thân ái khi chúng đi ngang qua khiến bọn ranh con du côn ấy biết thế nào gọi là “không thể trêu vào.”

Bình luận đoạn văn

Hà cũng có người bạn đầu tiên kể từ khi cô bước vào trường này.

Bình luận đoạn văn

Mặc dù chủ đề của hai người hầu như chẳng bao giờ trùng nhau, Hưng là kiểu hoàn toàn không để tâm trí vào việc học, còn Hà thì gần như hoàn toàn đắm chìm vào bài tập và kiểm tra. Thỉnh thoảng ngó qua vở ghi của cô bé, Hưng bàng hoàng nhận ra mình không hiểu một chữ nào cả???

Bình luận đoạn văn

- Có thật là tụi mình học cùng một khối không vậy trời? 

Bình luận đoạn văn

Hưng thi thoảng than thở. 

Bình luận đoạn văn

Buổi trưa ở lại trường, hai người thường tập trung ở phòng tự học trên thư viện sau khi ăn. Hà không còn ở lại lớp học trong giờ nghỉ trưa nữa, cô chuyển đến thư viện. Ít nhất thì chỗ này có thầy thủ thư, giờ còn có thêm một chú gấu nhỏ đi cùng. 

Bình luận đoạn văn

Hưng thì phát hiện ra thư viện ngủ trưa đúng là tuyệt vời. Bầu không khí học thuật và hương sách thoang thoảng, tiếng lật giấy loạt soạt của cô bạn bên cạnh đúng là khúc hát ru hoàn hảo. Chưa đến hai phút đảm bảo ngủ say, đã kiểm chứng!

Bình luận đoạn văn

Sau hai tuần ngồi học cùng Hưng, thấy cậu hoàn toàn không hứng thú với học tập, cũng biết được gia đình cậu không bắt phải nâng cao thành tích, Hà cũng không có ý định “luyện gấu” thành bác học nữa. Cô bé chỉ cố gắng giúp cậu hoàn thành đầy đủ bài tập về nhà và đảm bảo nghe hiểu lời giảng của giáo viên trên lớp.

Bình luận đoạn văn

Cũng nhờ mối quan hệ này, Hưng là người duy nhất tính đến thời điểm hiện tại mượn được vở viết văn của “top 1” toàn khóa về đọc.

Bình luận đoạn văn

Khỏi phải nói, trong lớp A7, cuốn vở này được nâng niu như sách thần.

Bình luận đoạn văn

Đám đàn em của Hưng còn khoác lác là chỉ cần đọc qua một lần, đầu óc như được khai sáng, bài văn nào cũng đọc hiểu, không sợ giáo viên hỏi gì hết.

Bình luận đoạn văn

Thực ra là cậu ta nhớ vội một đoạn văn phân tích ngắn trong đó, rồi lớ ngớ mang ra trả lời khi cô giáo hỏi trúng mà thôi.

Bình luận đoạn văn

Khỏi phải nói, cảm giác giáo viên nhìn bạn với ánh mắt “ô wao, em làm tôi ngạc nhiên rồi đó, giỏi quá” các thứ các thứ đúng là khiến người ta sung sướng tột đỉnh.

Bình luận đoạn văn

Nỗi sợ hãi bị đánh bay, năng lực học tập điên cuồng của Hà bắt đầu bành trướng, làm mưa làm gió. Kết quả thi tổng kết học kỳ một cuối cùng cũng ra lò.

Bình luận đoạn văn

Học sinh thông minh đã đáng sợ rồi, học sinh thông minh mà người ta còn học hành gấp năm mười lần bạn thì không còn là đáng sợ nữa, mà là rãnh trời không thể với tới.

Bình luận đoạn văn

Lý nào lại thế, đám học sinh lớp A1 nhìn nhau đầy hoang mang. Đây có còn là con người không?

Bình luận đoạn văn

Bảng điểm gì thế này? Tại sao môn giáo dục công dân đề mở còn là đề tự luận cũng có thể được điểm mười chói mắt này hả? Thậm chí cả môn thể dục… Ai cũng nhìn thấy, nếu như thầy thể dục có thể cho điểm mười một chắc ổng cũng dám đánh vào trong bảng điểm rồi đấy.

Bình luận đoạn văn

Một bảng điểm siêu đẹp, chỉ có một môn học là chói mắt không chịu được.

Bình luận đoạn văn

Môn Hóa, 9.75.

Bình luận đoạn văn

Lại là, môn Hóa.

Bình luận đoạn văn

Đám học sinh tiềm tàng OCD nhìn cái bảng điểm đang tròn trĩnh toàn 10 đột nhiên xuất hiện một con số lằng nhằng không tròn trịa khiến chúng cảm thấy bức bối vô cùng. Mà nếu như biết được lý do có con số này, đảm bảo chúng còn tức mình hơn nữa.

Bình luận đoạn văn

Vì Hà cố tình làm thế. 

Bình luận đoạn văn

Tất cả các bài kiểm tra sau bài giữa kỳ, cô bé đều để lại đúng 1 câu trắc nghiệm 0,25 điểm. 

Bình luận đoạn văn

Vì cô biết, điểm tổng kết cuối kỳ của học sinh càng cao thì thưởng của giáo viên càng lớn. Toàn bộ giáo viên bộ môn của lớp 10A1 sẽ đạt mức thưởng cao nhất năm nay vì họ có một học sinh được tổng kết 10 điểm tối đa, trừ thầy dạy Hóa.

Bình luận đoạn văn

Tất nhiên, ngoại trừ Hà và thầy dạy Hóa lờ mờ đoán được, không ai biết sự “cố tình” này. Thầy có đoán được hay không, Hà cũng không biết. Cô bé cảm thấy thầy sẽ nghĩ rằng 9,75 chẳng khác gì 10, vậy thì cứ để điểm tổng kết là 9,75 đi. Dù sao điểm trung bình tổng kết cũng được làm tròn thành 10 thôi, chứ ai lại để con số 9.975 trong sổ chứ. Tốn diện tích lắm!

Bình luận đoạn văn

Lúc này, quái vật 10 đầu nổi tiếng toàn trường đang ngồi trên thư viện, hoàn toàn không quan tâm mình đã thả một quả bom to đùng vào tâm trạng cuối kỳ của bạn học, cũng không quan tâm tên tuổi mình đã nóng bỏng đến mức nào, cô bé cắm cúi đọc một cuốn đề thi Olympic toán, đôi lông mày chau lại. Đề này, khó!

Bình luận đoạn văn

Bên cạnh Hà, Hưng cầm bảng điểm toàn 10 của cô bạn, vẻ mặt vui như được lì xì, hoàn toàn không đếm xỉa đến bảng điểm toàn 5 với 7, chỉ có duy nhất một điểm 10 môn thể dục của mình đang nằm lẻ loi bên cạnh. 

Bình luận đoạn văn

Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Hà, Hưng cảm thán:

Bình luận đoạn văn

- Đúng là học sinh giỏi ngầu thật đấy, trông cậu chẳng vui mừng gì thế? Chắc là đã quen với việc đạt điểm tối đa lắm rồi nhỉ?

Bình luận đoạn văn

Hà không quá để ý đến câu hỏi, cô bé điềm nhiên trả lời, sự chú ý vẫn gắn chặt vào đề thi trong sách:

Bình luận đoạn văn

- Không đâu, hồi cấp hai tớ còn bị điểm 2 môn Toán rồi ấy.

Bình luận đoạn văn

Điểm 2? Hưng giật mình.

Bình luận đoạn văn

- Cậu đùa tớ à? Điểm 2 á?

Bình luận đoạn văn

- Ừ, ngạc nhiên thế? Hồi cấp hai tớ học chuyện về xã hội mà. 

Bình luận đoạn văn

- Vậy sao lên cấp ba cậu lại vào lớp tự nhiên?

Bình luận đoạn văn

- Vì trường xếp vào đó. Lúc vào học thì thấy cũng dễ nên lười chuyển lớp. Toán Lý Hóa cũng vui mà.

Bình luận đoạn văn

Suy nghĩ của những người học giỏi, kẻ ngu si tứ chi phát triển như ông đây không hiểu nổi. Hưng nhìn lại bảng điểm gần như tối đa trong tay, lòng ngưỡng mộ vùn vụt dâng cao.

Bình luận đoạn văn

Đúng là bạn mình, đỉnh của chóp!

Bình luận đoạn văn

Hết giờ nghỉ trưa, hai người chia tay ai về lớp nấy. Bước qua ngưỡng cửa lớp 10A1, xung quanh Hà lập tức như bị cách ly với bên ngoài. Ngoại trừ tiếng giảng bài của thầy cô, thi thoảng có tiếng trả lời đáp án của bạn bè, những âm thanh xì xào hoàn toàn không lọt vào tai cô bé.

Bình luận đoạn văn

Khi phát hiện ra điều này, ban đầu Hà không quen lắm. Bởi luôn có tiếng ù ù chiếm đóng trong đầu, chỉ khi nghe giảng hoặc nghe trả lời câu hỏi mới biến mất, còn lại trong đầu cô bé lúc nào cũng thường trực tiếng ồn ấy.

Bình luận đoạn văn

À, khi đi thư viện cùng Hưng thì không có. Ù ù không thuận lợi cho việc đọc sách, đau đầu lắm.

Bình luận đoạn văn

Những lúc khác, Hà đã quen với tiếng ồn, thấy nó tiện thật sự. Lời ong tiếng ve không còn, tâm trạng cũng tốt lên. Một chút phiền hà vì cái nhìn của người khác hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến tâm trạng của cô bé được nữa.

Bình luận đoạn văn

Vì cô bé chẳng biết gì cả.

Bình luận đoạn văn

Từ sau khi nhận bảng tổng kết điểm, mặc dù tụt xuống vị trí thứ ba suýt soát với top 2, nhưng Thành cũng không thấy vui như từng nghĩ. Cậu đã cố gắng học hành và làm bài kiểm tra thật tốt, thực ra thành tích này đã là vượt quá mong đợi của bố mẹ, nhưng khi nhìn về phía bàn đầu, cậu cảm thấy mình đang cách cậu ấy càng ngày càng xa.

Bình luận đoạn văn

Hoặc là, Hà đang càng ngày càng xa khỏi tập thể lớp này.

Bình luận đoạn văn

Những lời bàn tán xấu xí của lũ bạn thi thoảng vẫn vang lên bên tai cậu, đặc biệt là về Hà và một cậu bạn to con đầu gấu ở lớp A7. Nhưng chúng không còn khiến cô bé phải rụt cổ so vai lại như ngày xưa.

Bình luận đoạn văn

Dáng ngồi của cô bé vẫn thẳng tắp như cũ, đôi vai buông lỏng tự nhiên, dường như những lời tổn thương hoàn toàn không còn chạm được vào Hà nữa, xung quanh cậu ấy đã có một lớp bảo vệ vô cùng kiên cố.

Bình luận đoạn văn

Lớp bảo vệ đến từ một hình bóng cao to lớp 10A7.

Bình luận đoạn văn

Không hiểu sao, nhìn bóng lưng to con ấy, Thành cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng. 

Bình luận đoạn văn

Đặc biệt khi thấy Hà đứng bên cạnh cậu ta, mỉm cười dịu dàng, Thành càng thấy bức bối hơn.

Bình luận đoạn văn

 Đôi mắt cô bé long lanh nhìn ra ngoài sân trường đầy nắng, dẫu bàng trên sân đến đông rụng lá trông xấu xí chết đi được, khung cảnh nhìn qua đôi mắt ấy vẫn khiến cậu cảm thấy đẹp đến nao lòng. Giá mà bên cạnh cậu ấy là mình nhỉ?

Bình luận đoạn văn

Má, mình nghĩ cái quái gì thế này?

Bình luận đoạn văn

Thành vỗ vỗ đầu thật mạnh!

Bình luận đoạn văn

Tập trung vào học đi!

Bình luận đoạn văn

- Thành ơi, tớ hỏi cậu bài này được không?

Bình luận đoạn văn

Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai kéo Thành từ những suy nghĩ lơ mơ về lại thực tại.

Bình luận đoạn văn

Trước mặt cậu, bạn Hân điểm tổng kết đứng thứ hai trong lớp, thứ ba toàn trường đang đỏ mặt ngại ngùng chìa sách ra. 

Bình luận đoạn văn

Hân và Hà từng học chung hồi cấp hai. Lẽ ra như bình thường, khi lên cấp ba lại tình cờ học chung một lớp, hai người phải rất thân thiết mới đúng. Nhưng ngay từ khi vào học, Hân đã chơi rất thân với hai người Diệp và Khanh, hoàn toàn không có vẻ gì là muốn thân thiết với người bạn học cũ của mình.

Bình luận đoạn văn

Cũng có bạn tò mò hỏi về trường cũ, Hân cũng chỉ dửng dưng đáp không thân. Còn chuyện cụ thể, cô chỉ từng nói với hai người bạn gái thân thiết. Từ thái độ của Diệp và Khanh với Hà thì câu chuyện trong lời kể của Hân có vẻ cũng chẳng tốt đẹp gì.

Bình luận đoạn văn

Khi kết quả học kỳ đầu tiên được công khai, Hân cũng có vẻ sốc đến mức không thể tin nổi. Từ một người giỏi giang hơn hẳn so với Hà hồi cấp hai, khi lên cấp ba, lợi thế học tự nhiên của cô hoàn toàn không là gì so với Hà, trong khi người ta thì giữ vững phong độ ở toàn bộ các môn học. Ngược lại, sau khi lên lớp 10, Hân cũng nhận ra khả năng của mình ở ban xã hội vượt trội hơn nhiều. Nhờ có điểm các môn xã hội cao chót vót cô mới đạt được vị trí top 2 trong lớp này.

Bình luận đoạn văn

Nhưng lợi thế ấy làm sao kéo dài được khi cô vẫn ở lớp ban tự nhiên thế này? Sớm hay muộn thì các môn xã hội ở lớp này cũng sẽ được “thả”, khi đó lợi thế không còn là lợi thế, thành tích các môn tự nhiên của cô bắt buộc phải nâng lên.

Bình luận đoạn văn

Vì vậy, ngoại trừ người đứng đầu, giỏi Toán Lý Hóa nhất lớp chắc chắn là người thứ ba, hot boy ngầm của lớp, Việt Thành.

Bình luận đoạn văn

Cậu ấy cũng đẹp trai thật.

Bình luận đoạn văn

Hân đỏ mặt.

Bình luận đoạn văn

Sự chú ý của Việt Thành rơi từ đôi má đỏ hây hây của Hân xuống đề bài trên sách. Vừa hay, bài này cậu biết làm. Thành rút bút và giấy nháp ra, bắt đầu trình bày từng bước giải. 

Bình luận đoạn văn

Cách học của cậu luôn là đi từ căn bản, chậm mà chắc. Vì vậy, Thành giảng bài rất dễ hiểu, dễ hiểu hơn cả giáo viên nữa. Đôi mắt Hân long lanh cầm tờ nháp, cảm ơn rối rít.

Bình luận đoạn văn

- Cảm ơn cậu nhiều nhé, không có cậu tớ không biết phải hỏi ai, cậu giảng dễ hiểu thật đấy!

Bình luận đoạn văn

Hân ngượng ngùng vén tóc khi thấy Thành bật cười, rồi cô lí nhí hỏi thêm:

Bình luận đoạn văn

- Từ giờ có bài khó tớ có thể hỏi cậu được không?

Bình luận đoạn văn

- Thoải mái đi - Thành cười cười.

Bình luận đoạn văn

Mỗi lần giảng lại là một lần nhớ sâu, cậu không từ chối giảng bài cho bạn học, chỉ cần là bài cậu biết làm.

Bình luận đoạn văn

Đó cũng là lí do ở lớp rất nhiều người quý mến Thành. Giỏi giang lại cần gũi, tính cách sáng sủa, vẻ mặt điển trai, nụ cười thường trực trên môi, hút hồn không biết bao nhiêu tâm tư thiếu nữ rồi.

Bình luận đoạn văn

Sau khi thi xong học kỳ, các khối lớp trong trường có hai tuần ôn lại bài vở trước khi nhận dàn bài kỳ hai và nghỉ tết mười ngày. Trong hai tuần này, lớp 10A1 đón ba tin tức lớn.

Bình luận đoạn văn

Đầu tiên, giáo viên môn Hóa đổi người. Người mới đến là một giáo viên trẻ có phong cách hoàn toàn khác với thầy dạy Hóa cũ. Nhưng kiến thức chuyên ngành của thầy ấy khá vững, Hà cảm thấy sự thay đổi này thật tuyệt vời.

Bình luận đoạn văn

Thứ hai là giáo viên môn Lý cũng đổi người. Hà vui mừng phát hiện điều này còn tuyệt vời hơn, vì người chuyển đến chính là vị đã coi thi bài giữa kỳ môn Lý của họ lần trước, người thầy thích kết quả phân số kia.

Bình luận đoạn văn

Thứ ba là sẽ có học sinh chuyển đến lớp A1.

Bình luận đoạn văn

Học kỳ 2 thật đáng mong đợi!

Bình luận đoạn văn

Kết thúc tuần thứ hai sẽ là buổi họp phụ huynh, tổng kết thi đua của kỳ 1. Họp phụ huynh luôn không phải là tin tức tốt lắm cho tất cả học sinh, kể cả học sinh giỏi top đầu trong lớp như Hà.

Bình luận đoạn văn

Người hay đi họp phụ huynh cho cô từ bé đến lớn luôn là mẹ.

Bình luận đoạn văn

Mẹ Lan thích đi họp cho Hà không phải vì bà quan tâm đến Hà nhiều như thế nào, cô bé cảm thấy như vậy. Bà thích đi là vì khi đi họp phụ huynh cho đứa con gái này, câu bà nhận được nhiều nhất là lời khen của giáo viên và sự ngưỡng mộ của các phụ huynh khác. 

Bình luận đoạn văn

Trừ khoảng thời gian cô bắt đầu bước vào tuổi nổi loạn năm gần cuối cấp hai, những năm khác luôn là bầu không khí tốt đẹp như thế.

Bình luận đoạn văn

Mỗi lần mẹ Lan đi họp phụ huynh về, trước mặt cô bé luôn là những lời khen ngợi dành cho những người bạn có thành tích tốt hơn Hà. Nhưng sau lưng cô bé, bà lại đi khoe khéo với hết người này người kia rằng con gái bà học hành giỏi giang ra sao, bà nuôi con mát tay như thế nào.

Bình luận đoạn văn

Có lẽ bà là người duy nhất ở gần Thu Hà mà luôn cho rằng con bé nhà mình luôn vui vẻ khỏe khoắn, thậm chí còn nổi loạn cơ mà. May mà bà ra tay uốn nắn từ sớm nên mới nên người.

Bình luận đoạn văn

Trong buổi họp phụ huynh học kỳ 1 của lớp 10A1, Hà là một thành viên trực ở quầy trà bánh. 

Bình luận đoạn văn

Ban đầu có ba học sinh ngồi đây, phân công lần lượt vào tiếp nước cho các bậc phụ huynh đang họp. Thế nhưng giữa giờ, hai người còn lại nháy nhau chạy ra ngoài chơi, để Hà ngồi một mình chỗ này.

Bình luận đoạn văn

Chà, dù sao cô cũng không mách lẻo đâu, ngồi đây buồn ngủ chết đi được, đi chơi đã.

Bình luận đoạn văn

Hà ngồi ngẩn ra nhìn bình nước trà màu xanh mướt, vẩn vơ nghĩ về một câu tiếng Anh vừa đọc được trong sách…

Bình luận đoạn văn

When you are old and grey and full of sleep,

Bình luận đoạn văn

And nodding by the fire, take down this book,

Bình luận đoạn văn

And slowly read, and dream of the soft look

Bình luận đoạn văn

Your eyes had once, and of their shadows deep;

Bình luận đoạn văn

Khi mình già đi sẽ như thế nào nhỉ? Hà bắt đầu tưởng tượng.

Bình luận đoạn văn

Trước đây, cô chưa từng nghĩ về việc mình sẽ già đi như thế nào. Thậm chí còn chưa từng nghĩ về việc ngày hôm sau sẽ thức dậy như thế nào.

Bình luận đoạn văn

Mỗi sáng thức dậy đều chẳng vui vẻ gì cả, có những đêm cô bé từng mong nó kéo dài mãi mãi, đừng bao giờ có bình minh.

Bình luận đoạn văn

Dạo này có vẻ sáng sớm đã không còn đáng ghét như ngày xưa nữa rồi. Mỗi lần đi qua xưởng gỗ của chú Huỳnh sẽ có bóng dáng to lớn đầy tin cậy, nhiệt tình của Hưng vẫy tay chào đón cô bé, thỉnh thoảng còn được khuyến mãi thêm cả ngọn núi nhỏ đầy râu đứng vẫy cùng nữa. Con đường đi học của Hà dường như cũng hiện lên rõ nét trong tâm trí cô, không còn là những khoảng trống rỗng mờ mịt như những ngày trước đó.

Bình luận đoạn văn

- Chúc mừng em Thu Hà đạt thành tích đứng thứ nhất toàn khối 10 ạ. Phụ huynh em Hà có ở đây không, mời lên phát biểu vài lời chia sẻ với hội phụ huynh lớp ta.

Bình luận đoạn văn

Tên mình vang lên khiến Hà giật mình. Cô bé cầm ấm trà đầy đứng dậy, tiến vào lớp bắt đầu rót trà bổ sung cho các phụ huynh.

Bình luận đoạn văn

Trên bục giảng, mẹ Lan ăn mặc thanh lịch, đang cười rất tươi nhìn xuống đám người ngồi dưới. Giọng giảng bài vang vọng của bà phủ khắp lớp học, khiêm tốn chia sẻ những bí quyết để con học giỏi, cách đốc thúc con làm bài và lên kế hoạch ăn ngủ khoa học cho con cái.

Bình luận đoạn văn

Phía dưới, Hà gầy mảnh đi rót nước ở từng bàn. Có phụ huynh thân thiết hỏi cô bé:

Bình luận đoạn văn

- Con tên gì? 

Bình luận đoạn văn

- Dạ, con tên là Thu Hà ạ.

Bình luận đoạn văn

- Thu Hà? Con là Thu Hà đứng đầu lớp ấy hả?

Bình luận đoạn văn

Giọng bà cô ngạc nhiên, nâng lên một tông. Theo bản năng, giọng Hà lại nhỏ đi một chút:

Bình luận đoạn văn

- Dạ, vâng ạ.

Bình luận đoạn văn

Người mẹ này nhìn Hà nhỏ gầy, rồi nhìn mẹ Lan trên bục giảng đang chia sẻ phương pháp nuôi con khoa học, trong mắt ánh lên vẻ mỉa mai. Bà cúi đầu thì thầm với người quen bên cạnh.

Bình luận đoạn văn

- Thật hả?

Bình luận đoạn văn

- Thật chứ còn gì nữa?

Bình luận đoạn văn

Tiếng xì xào lan nhanh như bão, chẳng mấy chốc, ánh mắt của tất cả các vị phụ huynh trong lớp đều liếc qua liếc lại chỗ Hà vài lần.

Bình luận đoạn văn

Mẹ Lan đứng trên bục giảng cũng nhìn thấy con gái đang đi tiếp nước ở dưới. Thấy đôi vai càng ngày càng co rúm lại của Hà, bà cảm thấy bực hết cả mình.

Bình luận đoạn văn

Người đâu mà nhát cáy! Không giống bà gì cả!

Bình luận đoạn văn

- Chị Lan nuôi con khéo quá, nhưng mà tôi thấy cháu Hà có vẻ hơi thiếu dinh dưỡng, gầy quá chị ạ.

Bình luận đoạn văn

Một giọng nói lảnh lót chua loét cất lên. Bà Lan lập tức định vị được người nói, một vị phụ huynh ăn mặc còn sang trọng hơn cả bà, bề ngoài trẻ hơn bà đến hàng chục tuổi.

Bình luận đoạn văn

Nghe nói, con gái của vị này cũng là học sinh giỏi top đầu của lớp. Bà Lan hơi đỏ mặt, thầm nghĩ người gì mà ăn nói khó nghe, bực cả mình. Bà ngượng ngùng chữa thẹn:

Bình luận đoạn văn

- Do cháu nó ở nhà kén ăn quá, tôi cũng đã cố gắng bồi bổ nhiều lắm mới được thế đấy.

Bình luận đoạn văn

Trước khi Hà ra khỏi lớp, tình cờ nghe được hai câu nói này. Chuông báo động nỗi sợ reo lên inh ỏi trong lòng, tai cô bé lại bắt đầu ù đi.

Bình luận đoạn văn

Ừ, bồi bổ và chăm sóc rất nhiều, nhưng kỳ kinh nguyệt cô bé đau đến ngất đi rồi tự tỉnh lại cũng chưa từng thấy mẹ ở bên cạnh, mặc dù khi ấy cô bé đã gọi mẹ không biết bao nhiêu câu. Tiếng cười văng vẳng của mẹ dường như đã trở thành một phần của cơn đau mỗi tháng của cô bé.

Bình luận đoạn văn

“Đến ngày thì đau đến mức nào, có bằng mẹ mày đau đẻ ra mày không? Đừng có chuyện bé xé ra to.”

Bình luận đoạn văn

“Mày giả vờ để làm biếng đúng không? Dậy quét nhà ngay! Chỉ có mỗi ăn với học cũng không xong, lười biếng không làm được tích sự gì cả!”

Bình luận đoạn văn

Chà.

Bình luận đoạn văn

Bỗng nhiên muốn hít một hơi gấu. Hà nghĩ thầm. Với kết quả thi học kỳ này, không biết chú Huỳnh sẽ làm gì con gấu ấy nhỉ? Hà bỗng dưng tò mò.

Bình luận đoạn văn

Cô bé trở về bàn trà nước, nghĩ đến lớp A7 ở cuối hành lang, liền tính thời gian rồi len lén bước về phía ấy.

Bình luận đoạn văn

Học kỳ này, con gấu ấy tiến bộ thêm 10 bậc, từ xếp thứ ba mươi lớp lên thứ hai mươi. Chỉ mới bước đến cửa lớp A6 bên cạnh lớp A7, Hà đã nghe thấy tiếng cười như tiếng sấm ầm ầm cùng giọng nói ồm ồm của ông thợ mộc:

Bình luận đoạn văn

- Con tôi ấy à, nó tự mình cố gắng đấy. À học kỳ này nó còn chơi thân với một cô bé học giỏi lắm, ở lớp A1. Nhờ con bé kèm cặp đấy. Khà khà, cảm ơn cô giáo và nhà trường nhé. Tôi cũng không trông đợi cháu phải giỏi giang, không phá làng phá xóm là tốt rồi...

Bình luận đoạn văn

Những lời này Hà nghe đã quen lắm rồi. Lần nào gặp cô bé mà có thời gian nói vài câu, ông cũng dong dài cảm ơn, rồi bày tỏ là không trông mong gì nhiều này nọ, dường như trong mắt ông, con gấu kia là phần tử nguy hiểm lắm, hở ra là sẽ báo làng báo xóm báo gia đình vậy.

Bình luận đoạn văn

Đâu có đâu. Hà tự nhủ.

Bình luận đoạn văn

Chưa thấy con gấu nào ngoan ngoãn như vậy.

Bình luận đoạn văn

Tiếng sấm xua dần tiếng ù trong tai Hà, âm thanh xung quanh dần trở nên náo nhiệt hơn. Cô bé nghe thấy giọng của giáo viên chủ nhiệm lớp A7 lắp bắp cảm ơn và mời ông Huỳnh về chỗ ngồi. Còn có giọng gọi tên lanh lảnh từ cô chủ nhiệm lớp A6, tiếng phụ huynh bàn tán xôn xao. 

Bình luận đoạn văn

Hà cảm thấy đến đây là đủ rồi. Cô bé quay về lớp học.

Bình luận đoạn văn

Như Hà đã dự liệu, về đến nhà, vẻ mặt mẹ Lan không dễ chịu cho lắm. Bà quyết định từ sáng hôm sau sẽ gọi Hà dậy sớm tập thể dục, mỗi sáng uống một cốc sữa, ăn sáng đầy đủ.

Bình luận đoạn văn

Bà không tin mình không thể nuôi con gái béo khỏe lên được.

Bình luận đoạn văn

Tối hôm đó, đồng hổ điểm 11 giờ, Hà đang đắm chìm trong giải đề Toán nâng cao. Ngày mai là ngày nghỉ, cô bé có thể ngủ bù một chút nên tối nay cô muốn giải cho xong phần đề này rồi mới đi nằm.

Bình luận đoạn văn

Đèn bàn vụt tắt.

Bình luận đoạn văn

Bên cạnh Hà xuất hiện một bóng đen. Bóng đen ấy giơ cao tay lên.

Bình luận đoạn văn

Chát.

Bình luận đoạn văn

Vai Hà đau rát, bàn tay cầm phấn của mẹ Lan cũng cứng như viên phấn kéo lấy cánh tay cô bé.

Bình luận đoạn văn

- Đi ngủ ngay, tao bảo thế nào? 10 giờ là phải lên giường rồi! Mày định thức khuya để mai ra cái vẻ sống dở chết dở cho ai xem?

Bình luận đoạn văn

- Nhưng con đang làm nốt bài…

Bình luận đoạn văn

- Đừng có lý sự, đi ngủ là đi ngủ! Cấm cãi.

Bình luận đoạn văn

Giọng bà Lan cao vút cất lên giữa đêm khuya như đâm vào màng nhĩ của Hà. Tiếng ù ù bắt đầu trỗi dậy, vây chặt lỗ tai không cho lọt vào bất kỳ âm thanh nào.

Bình luận đoạn văn

Trong bóng đêm, bà Lan kéo Hà về giường, dúi cô bé nằm xuống, dém màn, chống nạnh đứng ngoài một lát. Khi đôi mắt quen dần với bóng tối, Hà nhìn thấy miệng bà Lan mấp máy liên tục một hồi.

Bình luận đoạn văn

Hà cố gắng xua đi tiếng ù ù quanh tai để nghe xem mẹ nói gì còn đáp lại, nhưng không được. Thậm chí, theo ánh mắt ngày càng cau có của bà Lan, nỗi sợ hãi trong lòng Hà càng tăng lên, tiếng ù càng lớn.

Bình luận đoạn văn

Không nghe Hà trả lời, bà Lan càng cáu tợn. Bà hùng hổ đi tìm cái chổi lông gà về. Ngay cả ông Hải đang ngủ say trong giường cũng bị tiếng bà mắng mỏ gọi dậy, ông lồm cồm bò dậy, bật điện trong nhà lên thì thấy vợ mình đã cầm roi đến cạnh giường con gái, giơ chiếc cán chổi lông gà lên quật xuống.

Bình luận đoạn văn

Vút.

Bình luận đoạn văn

Chát!

Bình luận đoạn văn

Tiếng chổi lông gà quất vào da thịt nghe đã thấy đau, ông giật mình bước tới, cầm lấy chổi trong tay vợ.

Bình luận đoạn văn

- Bà có gì từ từ nói, con gái làm sao mà phải đánh nó?

Bình luận đoạn văn

- Nó cố tính chống đối tôi, đòi thức khuya để ra vẻ chăm chỉ học hành đấy! Đã dặn mười giờ đi ngủ rồi mà còn cố tình thức đến giờ, ông xem, nó có coi lời tôi nói ra gì không?

Bình luận đoạn văn

Giữa những tràng mấp máy môi của bà Lan, Hà có thể lờ mờ đoán được điều khiến bà cáu gắt, cô bé nghẹn ngào:

Bình luận đoạn văn

- Con đi ngủ bây giờ đây ạ.

Bình luận đoạn văn

Bà Lan qua cơn điên tiết, còn mắng cố thêm một câu:

Bình luận đoạn văn

- Cứ phải để tao cáu lên, ăn vài roi mới khôn ra được.

Bình luận đoạn văn

Nói rồi, bà vùng vằng đẩy cái roi cho chồng, bước về giường mình, tiện tay tắt điện nhà. Căn nhà lập tức chìm vào bóng tối.

Bình luận đoạn văn

Trong bóng tối, cả ông Hải và bà Lan đều không biết, con gái mình vẫn run rẩy đến ba bốn giờ sáng mới mệt mỏi thiếp đi, tư thế co ro lại như muốn cuộn tròn bản thân lại, trở nên bé nhỏ nhất có thể.

Bình luận đoạn văn

Tốt nhất là biến mất trên thế gian này.

Bình luận đoạn văn

Sáng hôm sau, bà Lan quen giấc dậy lúc năm rưỡi. Giữ vững lời dặn của bản thân, bà đánh thức con gái dậy, muốn dẫn Hà đi tập thể dục buổi sáng.

Bình luận đoạn văn

- Dậy, dậy đi, chỉ học bố mày cái thói ngủ nướng! Dậy tập thể dục cho khỏe người.

Bình luận đoạn văn

Bóng bà Lan vừa đến gần, Hà bật dậy như phản xạ. Cô bé xuống giường, khép nép đi sau mẹ, ngoan ngoãn cúi đầu. Một tràng lầu bầu của bà Lan buổi sáng trong tai cô bé cũng chỉ toàn tiếng u u như gió lùa qua thân tre rỗng, hoặc thứ tiếng vọng từ nơi rừng xa thẳm âm u vọng về.

Bình luận đoạn văn

Thực ra bà Lan cũng không hay tập thể dục buổi sáng. Thông thường, sau khi ngủ dậy bà sẽ chuẩn bị bài vở và bữa sáng, sau đó đi dạy. Ngày nghỉ thì bà đi chợ sớm để mua đồ ăn trưa và hàng hóa cần thiết, đôi khi hẹn bạn bè cùng đi chợ huyện xem quần áo mới hoặc đi ăn sáng bên ngoài.

Bình luận đoạn văn

Hôm nay, vì bà dành thời gian chuẩn bị bữa sáng để tập thể dục, nên bà quyết định để con gái làm bữa sáng và dọn dẹp, hoạt động sau đó sẽ trở lại nhịp sống bình thường.

Bình luận đoạn văn

Vì bà không quen tập thể dục nên cũng chỉ làm qua loa vài động tác, thấy con gái tập theo mình còn cảm thấy cũng có một tí tự hào đấy chứ! Đứng tập được mười phút, bà dẫn con gái vào, dặn Hà làm bữa sáng.

Bình luận đoạn văn

Sáng nay ăn cơm rang trứng, món này Hà cũng hay làm.

Bình luận đoạn văn

Nhưng vì cơm rang có nhiều dầu mỡ, sáng Hà thường ăn khá ít. Thông thường, sau khi ăn cơm rang, cô chỉ uống một tách trà ấm rồi đi học, không uống thêm gì khác.

Bình luận đoạn văn

Hôm nay, bà Lan với nhiệt tình hừng hực về việc bồi bổ cho con gái, yêu cầu Hà uống thêm một cốc sữa, sữa nóng. Bà cũng uống ủng hộ con một cốc, coi như là gì nhỉ, “đồng hành cùng con gái”?

Bình luận đoạn văn

Hà rang cơm xong thì xơi ra bát, bưng ra bàn ăn. Sau đó, ông Hải mới dậy làm vệ sinh cá nhân, cả nhà cùng ngồi vào bàn.

Bình luận đoạn văn

Hà ăn rất ít, cô bé xúc từng thìa cơm nhỏ, nhai kỹ, nuốt chậm. Bà Lan và ông Hải lại không phải là người tỉ mỉ khi ăn uống, cả hai đều dùng cơm rất nhanh. Bà uống xong cốc sữa rồi, bát cơm của con gái mới được một nữa.

Bình luận đoạn văn

Mấy cái sự không vừa ý nho nhỏ này cũng giống như ngọn lửa châm vào ngòi nổ vậy, bà Lan thì như cái thùng thuốc nổ tích tụ từ buổi họp phụ huynh. Nhìn thấy cảnh này, cơn cáu giận lại trỗi dậy. 

Bình luận đoạn văn

- Lề mà lề mề, ăn nhanh lên, mày què cụt gì hay sao mà xúc đồ ăn cũng chậm rề rề như thế? Ăn bát cơm cũng tốn cả nửa tiếng đồng hồ, còn làm được cái gì nữa? 

Bình luận đoạn văn

Miệng bà Lan đóng mở liên tục, Hà nhìn mà càng sợ hãi hơn. Mình làm cơm không ngon hay sao? Nhưng mẹ ăn hết rồi mà?

Bình luận đoạn văn

Đến khi bàn Lan cầm bát cơm trên tay Hà dằn xuống bàn cái cộp, quát um lên:

Bình luận đoạn văn

- Ăn nhanh lên!

Bình luận đoạn văn

Câu này thì Hà có thể nhìn hiểu được. Cô bé vội vàng cầm lấy bát cơm, và hai miếng to sau đó nuốt xuống thật nhanh, không dám nhìn mặt mẹ mình.

Bình luận đoạn văn

Cũng may, bà Lan thấy con ăn xong thì tạm hài lòng, quay người đi chuẩn bị quần áo.

Bình luận đoạn văn

Cuối tuần bà có hẹn mấy đồng nghiệp đi chợ huyện mua thức ăn. Chợ có lợn tươi, mua về bồi bổ cho con bé Hà. Quái thật, sao ăn uống cũng không tệ mà con bé này nó cứ gầy nhẳng như cò hương thế nhỉ? Trông cái bộ dạng như chết trôi kia nhìn mà phiền lòng.

Bình luận đoạn văn

Uống một hơi hết cốc sữa, Hà đứng dậy lúi cúi dọn dẹp. Thế giới cũng trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng ù ù trong tai là vẫn vang vọng. Vết roi đánh hôm qua cô bé cũng không thấy đau, mặc dù vệt sưng thì đang đỏ hết cả lên rồi. 

Bình luận đoạn văn

Đang lau bát sạch để cất lên kệ, bụng Hà chợt quặn lên.

Bình luận đoạn văn

Ui, đau quá!

Bình luận đoạn văn

Tại sao ngoài da thì không đau nhưng trong bụng thì vẫn đau nhỉ?

Bình luận đoạn văn

Hà cuống quýt lau cho xong bát rồi chạy vào nhà vệ sinh.

Bình luận đoạn văn

Lúc ra khỏi nhà vệ sinh, trán cô bé đã ướt nhẹp. Khuôn mặt càng tái nhợt hơn.

Bình luận đoạn văn

Cảm giác đau đớn lạ lẫm khiến Hà càng thêm lo lắng, không biết mình bị làm sao. Dường như càng lo sợ, cô bé càng đau hơn.

Bình luận đoạn văn

Vòng tuần hoàn ác tính không hồi kết như muốn nhấn chìm cô bé trong sự tuyệt vọng.

Bình luận đoạn văn

Hà nằm trên giường, cơn đau trong bụng gặm nhấm dần dần cảm giác của bé. Mấy chục phút qua đi, dường như nó đã giảm rõ ràng.

Bình luận đoạn văn

Hoặc cơ thể cô bé đã dần quen với nỗi đau, nhưng Hà không biết điều này.

Bình luận đoạn văn

Trong nhận thức của cô bé, mẹ cô dạy rằng chỉ có chảy máu mới là đau thực sự, những nỗi đau khác chỉ cần chịu đựng tí là qua. Đau bụng đau đầu đều là giả vờ.

Bình luận đoạn văn

Nỗi đau khiến tay chân cô bé lạnh toát, tiếng ù ù to dần như một cơn bão cắn nuốt thính giác của Hà.

Bình luận đoạn văn

Rõ ràng cảm giác tiếng ù to hơn, nhưng nó lại như trôi dần ra xa. Hà chìm vào mơ màng.

Bình luận đoạn văn

- Hà ơi…

Bình luận đoạn văn

- Hà…

Bình luận đoạn văn

Tiếng gọi ồm ồm vang lên như mang theo nhiệt độ nóng bỏng của mặt trời xông thẳng vào tai cô bé.

Bình luận đoạn văn

Hà gắng gượng mở mắt, ngồi dậy. Đôi chân như mất hết sức lực cố chống đỡ thân hình lảo đảo, đưa cô bé bước gần đến cánh cửa sắt. 

Bình luận đoạn văn

Hà đẩy cửa ra, hé một góc nhỏ, đủ nhìn thấy khuôn mặt con gấu đang cười toe toét, trên tay còn cầm tờ giấy gì vẫy nhiệt tình như là vui lắm. Cô bé cảm thấy cạn kiệt sức lực, khuỵu xuống.

Bình luận đoạn văn

Thứ cuối cùng cô nhìn thấy là niềm vui của gấu con nháy mắt chuyển thành nỗi sợ hãi.

Bình luận đoạn văn

- Hà!!!

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px