Ga Cuối Trời

Câu chuyện thứ nhất: Bên ô cửa sổ (2)




Sáng hôm sau, Tuệ Tâm vừa đến nơi đã thấy bác sĩ Tùng đang kiểm tra tổng quát cho Minh Vũ. Khám xong, ông gọi ba của anh ta vào phòng làm việc nói chuyện khá lâu.

Ba của Minh Vũ là một người đàn ông mang dáng vẻ lam lũ, khắc khổ đến mức người ta không dám đoán bừa tuổi thật của ông. Nhưng có một điều Tuệ Tâm biết chắc, đó là gia đình họ không hề khá giả. Mà càng như thế, cô càng hoài nghi vì sao họ lại chấp nhận chi thêm một khoản tiền để cô xuất hiện ở đây.

Khi cửa phòng làm việc của bác sĩ Tùng mở ra lần nữa, người cha bước ra, cô thấy đôi mắt vằn tia máu của ông đỏ hoe, chất chứa bao cảm xúc hỗn độn. Sau đó, đến lượt cô bước vào trong.

Bác sĩ Tùng nhìn thấy Tuệ Tâm thì thở dài, đợi cô ngồi xuống rồi mới nói:

“Cháu xem, có nên cân nhắc nói với Minh Vũ về bệnh tình thực tế của cậu ấy hay không?”

Tuệ Tâm nhíu mày, đáp:

“Ba anh ta không muốn anh ta biết về bệnh trạng, lần nào cũng nói với cháu cố gắng giúp anh ta duy trì tinh thần lạc quan.”

Bác sĩ Tùng chép miệng, đưa cho cô xem những tấm phim âm bản và kết quả chụp CT:

“Nhưng tình trạng đang chuyển biến xấu. Như cháu thấy, chức năng cảm giác ở hệ thần kinh của cậu ấy đang dần biến mất, cộng thêm việc chúng ta sử dụng Morphin liều cao ngày một nhiều càng làm cậu ấy mất đi cảm giác đau. Sớm muộn gì cậu ấy cũng nhận ra. Chưa kể, nếu bệnh nhân không nắm rõ tình hình thực tế thì sẽ rất khó hợp tác điều trị.”

Tuệ Tâm im lặng một lúc lâu, móng tay bấu nhẹ vào lòng bàn tay:

“Bác Tùng, vậy thì bác nói thật cho cháu nắm, tình trạng của Minh Vũ bây giờ sẽ phù hợp với phương án nào hơn?”

“Ý cháu là sao?”

“Là dốc sức điều trị, hay là… ra đi thanh thản?”

Bác sĩ Tùng lại thở dài, dường như đây là âm thanh thường nghe thấy nhất khi ai đó đến bệnh viện.

“Cháu có thể làm cả hai được không, Tâm? Y đức không cho phép chúng ta dễ dàng nói lời từ bỏ khi bệnh nhân vẫn đang còn thở.”

Nhưng thật ra, kinh nghiệm dày dặn cũng cho họ nhìn thấy trước con đường mà bệnh nhân sẽ phải đi trong tương lai.

Cô gật gật đầu:

“Dạ, cháu biết rồi, cháu sẽ cân nhắc.”

Khi Tuệ Tâm đứng lên chuẩn bị rời đi, bác sĩ Tùng chủ động tiễn cô ra tới cửa. Ông vỗ vai cô, nói:

“Cố gắng lên, cháu là một bác sĩ tốt.”

Cô thầm nghĩ, không đâu. Hoặc chí ít là tự cô thấy mình không phải bác sĩ tốt, bất chấp nhiều người nói điều ngược lại.

Tuệ Tâm quay trở lại phòng bệnh của Minh Vũ. Hôm nay cô không có lịch tiếp các bệnh nhân ngoại trú, ca đặc biệt cần lưu ý chỉ có một mình anh ta. Khi cô mở cửa bước vào, trông thấy Minh Vũ đang ngồi trên giường đọc sách thì thuận miệng hỏi:

“Anh đọc gì vậy?”

Anh ta ngước nhìn cô, dường như đã quen với sự xuất hiện đôi khi hơi đột ngột của vị bác sĩ này, khẽ cười:

“Tiếng chim hót trong bụi mận gai.”

Tuệ Tâm ồ lên một tiếng. Minh Vũ đoán hôm nay cô rảnh, hoặc tâm trạng thoải mái (thật ra, chưa bao giờ anh ta thấy vị bác sĩ này tỏ ra căng thẳng hay thất thố). Ban đầu, đối với sự chăm sóc đặc biệt của Tuệ Tâm, Minh Vũ có hơi e dè, dù sao họ vẫn là hai người khác giới. Nhưng dần dà, anh ta nhận ra trên cả giới tính nữ, cô là một bác sĩ, mà bác sĩ đối với bệnh nhân thì sẽ không phân biệt hay kiêng kị già trẻ, gái trai.

Tuệ Tâm thong thả kéo ghế ngồi xuống, không hỏi chuyện bệnh tật mà chỉ bâng quơ tán gẫu:

“Trông dáng vẻ anh, tôi không nghĩ anh lại có tâm hồn văn chương đấy!”

Minh Vũ cười khẽ. Hiếm có ngày không bị cảm giác đau đầu hành hạ, lại còn là một ngày nắng đẹp, tâm trạng anh ta thực sự tốt lên rất nhiều.

“Cô từng đọc nó chưa?” Anh ta hỏi.

Tuệ Tâm gật đầu:

“Hình như thời sinh viên có đọc, cũng không nhớ là mượn của ai nữa. Nhưng chắc là tôi không hợp với mấy kiểu sách này, nội dung chỉ nhớ mang máng, còn bấy nhiêu tinh hoa thì trôi tuột hết.”

Minh Vũ bật cười:

“Những người làm khoa học như cô đúng là không có tế bào nghệ thuật.”

Lời Tuệ Tâm nói là thật. Từng đi qua một thời thanh xuân nồng nhiệt, ai cũng từng mơ mộng về những tình yêu lãng mạn và thống thiết, cô cũng không ngoại lệ. Giống như một thi sĩ người Nga dám chết vì yêu, rất nhiều người tin rằng những kẻ đang yêu thì phải bất chấp tất cả, thách thức luân thường đạo lý, dám làm cho trời đất đảo điên, đó mới là tình yêu chân chính.

Có người tôn sùng tư tưởng đó như đức tin, cũng có người phỉ báng nó như một kiểu cuồng tín điên rồ.

Tuệ Tâm từng mơ về tình yêu, nhưng lại chưa từng thật sự yêu bất kỳ ai, nên cũng không có tư cách để bình phẩm về cách mà hai người xa lạ đột nhiên muốn trao trọn tất cả cho nhau.

Song, khi nhìn Minh Vũ, cô đoán anh ta đang yêu, hoặc chí ít là đã từng yêu. Chẳng rõ là nhờ giác quan thứ sáu của phụ nữ, hay do bản năng và kinh nghiệm nghề nghiệp, trực giác mách bảo cô rằng anh ta là một kẻ yêu đương vô cùng mãnh liệt.

Đột nhiên, Minh Vũ gọi:

“Bác sĩ Tâm.”

“Hả?”

Anh ta gập quyển sách trên tay lại, nói bằng một giọng khàn khàn:

“Cảm ơn cô, vì đã không nhắc lại chuyện hôm qua.”

Tuệ Tâm cười cười, không đáp lại. Thật ra, không phải cô cố ý giấu, mà nói hay không cũng chẳng quan trọng. Thứ nhất, cô đã trao đổi rất kỹ với bác sĩ Tùng về tình trạng của Minh Vũ; lúc nào anh ta có thể rời đi, lúc nào bắt buộc phải ở lại bệnh viện đều đã được thống nhất rõ. Thứ hai, bác sĩ Tùng cũng rất tôn trọng ý kiến của cô, nếu cô cho rằng việc ra ngoài tốt cho bệnh nhân, ông ấy sẽ không ngăn cản.

Nhưng trong lòng Tuệ Tâm vẫn còn thắc mắc, cô hỏi:

“Anh có việc ra ngoài một chút, tất nhiên tôi không cấm cản. Nhưng chuyện đó quan trọng đến mức khiến anh phải đi đến tận nửa đêm sao? Trạng thái của anh lúc này làm vậy đúng là không tốt chút nào.”

Minh Vũ gật đầu nhanh hơn cô nghĩ:

“Rất quan trọng. Bác sĩ yên tâm, tôi có thể tự lượng sức mình, chỉ ra ngoài khi thấy cơ thể ổn thôi. Cho nên cô không cần cứ không thấy tôi thì lại chờ đến khuya như vậy.”

Tuệ Tâm nhìn anh ta, suy nghĩ đôi chút rồi khẽ ngửa đầu than thở, nửa đùa nửa thật:

“Anh hai ơi, anh là bệnh nhân, còn tôi là bác sĩ đó. Nếu để anh xảy ra chuyện gì trong ca trực của tôi, vậy thì tấm bằng mà tôi đánh đổi bằng cả tuổi trẻ chắc bị treo luôn quá!”

“Vậy thì tôi ký giấy miễn trừ trách nhiệm cho cô.”

“Dư luận cũng sẽ chỉ trích tôi. Anh đâu phải không biết sức mạnh kinh khủng của truyền thông chứ!”

Cuối cùng, Minh Vũ cũng nhìn ra mục đích đến đây hôm nay của Tuệ Tâm. Phải rồi, cô không bao giờ làm gì mà không có lý do, cả chuyện kéo ghế giả vờ tán gẫu cũng vậy. Cô muốn thuyết phục anh ta không được tùy ý rời bệnh viện.

Và anh ta cũng nhận ra, cô có năng lực thao túng người khác rất thần kỳ. Bất kể ý chí có kiên định đến đâu, sau khi đối chất với cô thì sẽ cảm thấy quyết tâm của mình bị lung lay, tựa như một lâu đài cát yếu ớt trước sức mạnh kinh hoàng của sóng và gió biển.

Nhưng ngay lúc Minh Vũ không biết nói gì tiếp theo, Tuệ Tâm đã hé mở cho anh ta một con đường lùi:

“Anh nói tôi nghe thử, chuyện mà anh cần ra ngoài để làm quan trọng đến nhường nào?”

Minh Vũ không mất một giây để suy nghĩ, đáp ngay:

“Tôi phải hoàn thành nó. Kể cả khi có chết, tôi cũng phải chết sau khi hoàn thành.”

“Chuyện yêu đương hả?” Cô nói ra phỏng đoán của mình.

Người ngồi trên giường bệnh đối diện cô khẽ gật đầu.

Trong nháy mắt, Tuệ Tâm tưởng như mình vừa du hành thời không đến nước Nga tráng lệ, trông thấy một đại thi hào vĩ đại dám chết vì tình. Cô chợt tự hỏi, con người sống trên cõi đời, vì một chữ "tình" liệu có thể điên cuồng đến mức độ nào?

Đây chính là lần đầu tiên Tuệ Tâm nhượng bộ, đi lệch khỏi phác đồ trị liệu do chính mình lập ra. Cô đưa tay day trán, nói:

“Ừ, anh muốn thì cứ đi. Nhưng với điều kiện là anh phải để tôi đi cùng.”

Minh Vũ không phải là người không hiểu chuyện. Anh ta biết Tuệ Tâm đã lùi một bước, vậy thì anh ta càng không nên được đà mà cố chấp không nghe.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px