Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Dưới chân trời rách

Chương 4: Rỗi mồm sinh chuyện

"Dao bén cắt ngọt, lưỡi bén cắt thân."
 
Phiên chợ vãn dần, cái ồn ào cũng lùi xa, chỉ còn lại ít tiếng cười nói lẻ tẻ giữa đám người quen mặt. Đâu đó, vài ba ngọn đèn dầu lập lòe, ánh lửa vàng võ soi xuống những tấm liếp sạp hàng, bóng người in dài trên mặt đất. Mùi cá lóc nướng trui vẫn lẩn khuất trong gió, hòa với hương chợ chiều, chút rạ mục, chút hăng hăng của bùn đất vừa xới. Xa xa, tiếng chó sủa văng vẳng, tiếng bọn trẻ con la ré, chen giữa những lời rao hàng muộn mằn của mấy gánh rong. Không gian thưa dần, nhưng chợ chưa hẳn đã lặng, vẫn còn đó những con người nấn ná, chuyện trò cho ấm lòng tối xuống.
 
Thanh dở vẫn ngồi chễm chệ trên bờ rào, chân đong đưa nhịp nhàng, nhẩn nha gặm cá, ung dung hưởng lộc. Cô có vội gì, cứ thong dong nhai từng miếng. Thành thực, dở có phong thái ăn uống của đám nhà giàu cao sang, chỉ tiếc là mình đâm nghèo.  Mỡ cá chảy xuống đầu ngón tay, nhẫy bóng, nhưng dở chẳng buồn chùi, cứ để mặc cho mấy giọt vàng óng rơi xuống vạt áo. Một con cá mà cô ăn cũng phải cả tuần trà. Thành ra, đến lúc xong đâu mười mấy con, chợ đã vãn, người đã thưa, chỉ còn mấy kẻ buôn bán muộn chưa muốn rời tay gánh.
 
Thanh ợ một tiếng rõ to. Cô híp mắt,  lơ mơ nhìn một vòng quanh chợ. Dở chầm chậm đứng dậy, phủi tay vào quần, ngoắc ngoắc xâu tiền kêu leng keng trong gió. Cô nhếch môi cười, rồi như thường lệ, bắt đầu bước những bước thong dong, lặng lẽ tháo từng đồng, chia đều khắp các sạp hàng còn sót lại. Bà bán mắm một đồng, bà hàng trầu một đồng, bác bán đậu cũng có phần. Ai cũng cho, nhưng riêng dì Sâm, dở cho nhiều hơn cả. Mà cho rồi, dở còn dặn kĩ dặn càng.
 
"Ối giời ơi, mả mẹ đời! Lại đây mà xem, của trời ban lộc phước cho các bà đấy! Cầm lấy, nhét chặt vào cạp quần cho dở, đừng có dại dột mà mang dâng nạp cho thằng chồng ở nhà. Nó đút tay vào túi một phát là  thành hơi men cay xè với mỡ lợn ngập răng ngay, lúc đấy có mà nước mắt đầm đìa ngập lụt cả con dở! Nghe dở, giấu nhẹm đi, bòn mót từng hào mà lo tấm thân tàn ma dại của các bà. Đời này chẳng tin bố con thằng nào hết!"
 
Mấy người kia cũng chẳng chậm chạp, bàn tay đen  rám nắng vội vã chìa ra, cẩn thận cầm lấy xu mà con Thanh Dở thảy tới. Dở nhớ những ngày đầu cô cho tiền, ai nấy đều lắc đầu quầy quậy, trợn mắt, khoát tay như đuổi tà. Ờ,  bà hàng trầu, tóc bạc lơ thơ, răng đen nhánh, rụt rè nhìn cô, biểu rằng:
"Thôi thôi con điên này! Từng đấy của nả mày ôm lấy mà lo thân tàn ma dại. Tao đây còn có cái sọt ra chợ bòn mót qua ngày, chứ mày trông mong vào đâu?"
 
Hay bác bán đậu thân hình gầy gò, đôi mắt híp lại, cười khà khà, kiên quyết từ chối: "Tao đâu có ăn xin ăn mày nhà ai mà mày giơ tay ra làm phước! Của biếu là của lo, của cho là của nợ, đời chẳng ai cho không ai cái gì. Giờ cầm mấy hào này của mày, mai mốt lại phải gánh nợ đền trả gấp đôi thì tao sạt nghiệp, sống sao cho thấu hả dở!"
 
Lúc ấy, Thanh chỉ lim dim mắt, bĩu môi đáp lại. "Bà làm như con này ngu ngơ lắm đấy! Ai rảnh đâu mà ban ơn mưa đức cho bà? Mấy thứ này con gửi trước, mai mốt con cứ mò sang ăn chực, bà cũng chả mang tiếng nợ nần ai. Đôi bên cùng hời, khôn thế này thì trời cũng phải lạy!"
 
Thanh chống tay, hất mặt: 
"Thời buổi này mà bà còn ôm sĩ diện để gặm qua ngày được đấy! Tiền con dâng tận miệng, không cầm lấy thì quả là dại hết chỗ nói. Ở đấy mà làm cao với chả giữ kẽ, chờ người ta thương chắc? Đến lúc ruột gan cào xé vì đói, liệu có ai thèm mang cho bát cháo loãng cầm hơi không? Hay tới chừng đó lại ngửa mặt lên than đời bạc bẽo, tráo trở? Khéo lo xa mà thành ra dại! Cầm lấy cho con, cầm hết cho dở."
 
Đấy! Nghe đến đấy thôi! Đám người họ mới nguôi nguôi, còn giả vờ giả vịt cười cười, thở dài, rồi làm bộ cũng đành nhận. Họ biết con Thanh nó dở, nhưng nó nói đúng. Có mấy đồng lẻ này hay không thì nó cũng chẳng chết đói, nó thiếu gì cách moi tiền thiên hạ. Còn họ, nếu không bán được gì để có tiền về đưa chồng thì chỉ có ăn đập. Tiền này, để dành cứu cánh. Mà cũng là, thôi thì nhận cho nó vui, mà cũng để mai mốt nó có đến đòi ăn, khỏi phải cự cãi qua lại.
 
Thành ra, thành lệ. Cứ mỗi khi phiên chợ vãn, Thanh lại đi từng hàng, tháo từng đồng, nhét vào tay từng người. Tiền của cô từ đâu ra? Chẳng ai buồn hỏi. Chỉ biết mỗi lần cô phát tiền, cái giọng lanh lảnh ấy lại vang lên, khi thì cười ha hả, khi thì ghẹo chọc, khi thì đong đưa những câu hát vẩn vơ giữa trời chiều. Bọn họ dần quen với điều ấy. Hôm nay cũng vậy, ngày mai cũng thế. 
 
Thanh Dở cho tiền xong liền trở về mái cọ cọc cạch của dì Sâm. Cô quăng phịch người xuống sạp, xé khúc cá nướng còn bốc khói, cắn đánh rộp một phát. Mùi cá cháy trộn mùi muối rang thơm nức, vậy mà chưa kịp nuốt hết miếng đầu tiên, bọn chợ đã xúm vào, xô vai xô vế, bu túm lại.
 
"Con ranh, sáng nay mày lại chọc ngoáy ông Tộp đấy hả? Mày cứ đút túi mớ bạc của lão rồi nhơn nhơn mặt ra trêu ngươi... Lạ cho đời mày, ma xui quỷ khiến thế nào mà đến giờ này lão vẫn chưa sai hầu vác gậy cho mày một trận nhừ tử?"
 
Thanh nhồm nhoàm nhai, tay gỡ thịt cá thong dong. Cô ngửa mặt, nhếch môi cười khanh khách.
"Ối dào. Bắt được con thì đã tóm từ đời tám quánh rồi. Cả làng này có thò tay được tới đâu mà đòi vác gậy ra nện với đập!"
 
"Ừ thì, máu quậy của mày ai mà chả biết! Nhưng tao bảo cho mà nghe, quậy gì thì cũng vừa vừa phai phải thôi. Có ngày người ta chộp được cổ thật, lúc đấy đừng có la làng."
 
Thanh chẳng đáp, chỉ gật gù ra chiều đã nghe rồi. Bà Năm hàng sắn ngồi xếp bằng kế bên, tay phe phẩy quạt, tay kia gãi gãi búi tóc rối. Mắt bà híp lại, như buồn ngủ, nhưng bất thình lình, đuôi mắt lóe lên một tia ranh mãnh. Bà nghiêng người, khóe miệng trề ra.
 
"Dở, tao coi mày phá làng phá xóm, chọc đông chọc tây mà nhà Lão Kiệm lại yên ắng lạ kì. Hay lão dữ quá mày đâm ra hãi?"
 
Thanh láo liên nhìn tới, tay cầm đuôi xương cá lắc lắc. 
 
"Gớm gì lão Kiệm!" Cô phất tay, bĩu môi: "Chẳng là lão ấy râu tóc đã bạc phơ bạc phếch, người ngợm già yếu quá rồi. Con mà động nhẹ vào vạt áo, lỡ đâu lão lăn đùng ra chết tươi,  vạ lại đổ lên đầu con, mang tiếng oán là giống sát tinh. Nhà đấy dẫu có rải vàng rây mật, bảo con bén mảng vô con cũng khạc nhổ vào!"
 
Nói xong, dở hừ mạnh, vỗ ngực đánh bốp. "Nhưng hễ bảo con moi tiền, con moi bằng sạch, không chừa một cắc! Trời đất con còn chẳng màng, chỉ sợ mỗi vùng bụng này nó réo lên vì đói thôi!"
 
Cả đám cười rầm rầm. Bà Năm chỉ phe phẩy quạt mo, cười khì khì.  "Coi chừng có ngày rêu mọc đầy đầu đó dở ơi."
 
Các cụ xưa nói chớ có sai, đàn bà mà tụ tập cùng nhau thì có buôn mười đêm cũng chưa hết. Người này chưa nói xong, chưa tỏ hết ý thì đã nghe kẻ khác chĩa mồm vào. Bởi họ thích tranh nhau nói hơn là chịu lắng nghe. 
 
"Này, nói cho mà biết, ngữ mày tính ở vậy đến lúc xuống lỗ à con? Kiếm phắt thằng nào buộc chung một dây, mai sau còn có đứa cắm cho nén hương... Chứ cứ lủi thủi một thân một mình, chết thối ra đấy chẳng ma nào thèm dòm đâu!"
 
Thanh vừa nuốt miếng cá, nghe thế suýt sặc, vội vươn cổ, đập ngực mấy cái. Dở quay sang lườm bà Tám, liếm liếm môi.
 
"Ối dào ôi! Cô lo kinh thế, xa thế! Dở này mà chịu bạ đâu hay đó chắc? Con ưng trên trời! Chứ xóm này từ già tới trẻ, ai trèo tới được nào?"
 
"Gớm thay giống nhà mày! Khéo không phải mày chê bai người ta, mà chính người ta chê bôi ngữ mày đấy thôi!" Bà Mách bĩu môi nói. 
 
Thanh chẳng chịu thua, lập tức nhướng mày, búng tay đánh chách, miệng nhếch lên một nụ cười đầy thách thức. "Ơ hay. Con không cho cơ hội mà chê chứ! Dì nhìn con đây, con có tài, có sắc, con thiếu cái gì đâu?"
 
Bà bán kẹo vừng cười hề hề, chìa tay dúi đầu con Thanh, làm búi tóc cô lệch hẳn sang một bên.
"Ngữ mày mà xứng danh có tài? Tài lanh thì có!"
 
Bên kia, bà hàng nước chè vắt chân lên sạp, tay chống cằm, hớp một ngụm nước, cũng tủm tỉm góp lời: "Còn sắc á? Sắc sảo khôn lỏi thì tao thuận lòng!"
 
Cả đám đàn bà phá lên cười.  Thanh bĩu môi, nhưng ánh mắt long lanh, sáng trưng hẳn. Cô chẳng buồn đôi co, chỉ thản nhiên vớ lấy miếng cá. Dì Sâm nãy giờ yên lặng, giờ mới lắc đầu cất giọng:  "Thôi, mày trêu chọc ai, chửi rủa ai cũng phải giữ kẻ đôi phần. Dao bén cắt ngọt, lưỡi sắc khéo hại vào thân. Liệu thần hồn kẻo có ngày mấy lão điên tiết lên, vác gậy đập vỡ đầu ra, lúc ấy phải tội lắm. Nghe rõ chưa dở?"
 
Thanh nghe dặn bèn lcười hì hì. Nói nhỏ thôi, trong số cô, dì, bác, thím mà dở nhận vơ, dở quý nhất là Dì Sâm đấy. Thanh Dở đưa con cá lên ngang miệng, chớp chớp mắt, hít hà một hơi, tươi cười đáp:  "Chao ôi, lời dì dạy, dở nhớ kỹ. Nhưng mà này, cá dì nướng ngon thật đấy, ăn vào mà chảy cõi lòng."
 
Dì Sâm hừ một tiếng, trở mặt con cá trên bếp. Mỡ cá gặp lửa, xèo xèo bốc khói, ám vào búi tóc đen lẫn bạc của dì.  
 
"Cha bố nhà mày! Giống nhà khéo mép khéo mồm, chỉ giỏi nịnh!"
 
"Con thốt lời thực bụng chớ nịnh nọt chi. Đời con từ thuở lọt lòng đến giờ không biết dối gạt là gì. Mười câu con nói ra, không có nửa lời gian trá. Dì phải tin tưởng đứa cháu này chứ!"
 
"Rồi rồi. Mày ăn đi, ăn đi." 
 
Thanh Dở gật đầu, híp mắt cười. Thế là, dở vừa ăn, vừa ngồi tán phét, buôn đời đến sẩm tối với những con người thích hót này. Giọng cô lanh lảnh,  ấy mà  buồn cười. Cả bọn cứ thế cười nghiêng cười ngả, cười đến nỗi quên khuấy đi kiếp đàn bà bạc bẽo. Nhưng rồi trời tối hẳn, ánh sáng cuối cùng cũng tắt lịm sau rặng tre, chợ bỗng chùng xuống... Tiếng cười vừa rồi còn rổn rảng, thế mà bây giờ lại đứt quãng, lụi dần trong bóng tối. Mấy bà cô, bà dì thoáng nhìn nhau cười cười. Trên khuôn mặt sạm màu nắng gió, bỗng hiện lên vài tia tần ngần, buồn thiu thỉu. 
 
Thanh dở nhìn, rồi khe khẽ thở dài. Cô hiểu mấy người đàn bà ở đây đang bận tâm điều gì chớ. Ai bảo dở không hiểu? Dở hiểu đấy! Thậm chí còn tỏ rất rõ. 
 
"Làng Đông Tụ, chỗ trọng thằng râu,
Đàn bà hé miệng ăn câu chửi thề."[1]
 

-Hết chương 4-

1. Hai câu thơ trong bài Làng Đông Tụ, Tinh An.​​​​​​​

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px